Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 296: Nguyễn Duẫn Đường làm quân sư tình yêu

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:57:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu đây cô chỉ cho rằng Nguyễn Duẫn Đường cũng giống đến đây để chơi, thì bây giờ cô nghĩ như nữa. Mà Mạnh Hạo Tư ở góc đợi nửa ngày, thấy vị đại tiểu thư nổi giận, kinh ngạc : “Thẩm thối, hôm nay rùa rụt cổ thế?”

“Con chuột c.h.ế.t nhà ngươi! Lăn chỗ khác!” Thẩm Hương Hương đầu quát.

Mạnh Hạo Tư lập tức ném linh kiện trong tay, “vụt” một tiếng dậy. Nguyễn Duẫn Đường thấy tình hình , giành giữa hai , lớn tiếng : “Còn đến một tuần nữa là đến ngày đại sư Lưu Sở Hương đến chọn tổ để truyền thụ kỹ xảo, các chuẩn đến ?”

điều hương, liên quan gì đến ?” Mạnh Hạo Tư mặt đầy kiêu ngạo khinh thường, vẫn còn ghi hận chuyện hôm đó Nguyễn Duẫn Đường hại Tô Diệp hiểu lầm.

Nguyễn Duẫn Đường liếc mắt một cái ý nghĩ của , thở dài một tiếng: “Uổng công hôm đó còn đặc biệt giúp , đúng là phí cả tấm lòng!”

“Cô giúp cái gì?” Mạnh Hạo Tư tức đến phồng má: “Đều tại câu đó của cô, hại giải thích đến khô cả miệng!”

Nguyễn Duẫn Đường đối diện với đôi mắt phun lửa của , môi mỏng khẽ mở: “Đáng đời!” Nói xong, khi nổi giận, cô nhanh: “Nếu câu đó của , thể giải thích rõ hiểu lầm ? Cậu và cô thể tiến triển nhanh ch.óng ?”

liếc hộp bánh ngọt đóng gói tinh xảo bàn việc của Mạnh Hạo Tư. Cơn tức giận của Mạnh Hạo Tư chợt tắt, do dự cô: “Ý cô là cô cố ý giúp ?”

Nguyễn Duẫn Đường trợn trắng mắt: “Vô nghĩa, thấy hôm đó Tô Diệp và chị Tố Cẩm của mật như , mặt mày trắng bệch ? Không một chút cảm giác chừng mực nào với khác phái, bạn gái là đáng đời!”

Câu Mạnh Hạo Tư kích động đau lòng, nhưng câu vô cùng bất mãn: “ và chị Tố Cẩm chỉ là bạn chơi từ nhỏ đến lớn, coi chị như chị ruột.” Hắn lớn tiếng phản bác.

Nguyễn Duẫn Đường lạnh một tiếng: “Chị ruột? Các quan hệ huyết thống mà coi là chị ruột? Vậy hôm nào Tô Diệp cũng nhận một họ, ngày thường xoa đầu một cái, vui đùa một chút…”

Nga

Không đợi cô xong, mặt Mạnh Hạo Tư tái , tức giận ngắt lời: “Không !”

“Thấy , chỉ thôi mà tức như , huống chi còn nữa.” Nguyễn Duẫn Đường khinh thường liếc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-296-nguyen-duan-duong-lam-quan-su-tinh-yeu.html.]

Mạnh Hạo Tư nghẹn họng, đột nhiên như đ.á.n.h một gậy cảnh tỉnh. Lần đầu tiên tức giận ánh mắt khinh thường của khác, ngược còn cảm thấy đáng đời. , trách đây chỉ cần chị Tố Cẩm đến, Tô Diệp liền để ý đến , đó một thời gian dài cũng sẽ gặp . Nghĩ đến đây, chút ngượng ngùng về phía Nguyễn Duẫn Đường, chột : “Cảm… cảm ơn cô.”

Thấy còn thể tỉnh ngộ, Nguyễn Duẫn Đường mới ôn tồn trở chủ đề chính: “Cảm ơn thì cần, cố gắng việc, mấy cái máy móc nghiên cứu phát minh dùng qua, , thể chính thức đưa sử dụng.”

Mắt phượng của Mạnh Hạo Tư sáng lên, đáy mắt chút kích động. Đây là đầu tiên việc công nhận, cũng chứng minh giá trị của bản . Nguyễn Duẫn Đường bộ dạng kiêu ngạo của , hỏi: “Máy chiết rót và máy ép màng mà , nghiên cứu đến ?”

Tâm trạng kích động của Mạnh Hạo Tư dần tan biến, day day thái dương đau nhức. Vừa định mở miệng, Thẩm Hương Hương thể chịu cảnh tình yêu sự nghiệp đều thuận lợi, giành lời : “Chắc là chẳng cả, mấy ngày nay cáu kỉnh như sấm, suýt nữa thì phá tan phòng điều hương của chúng !”

“Ai ! đang trong giai đoạn thử nghiệm!” Mạnh Hạo Tư cứng cổ cãi .

Thẩm Hương Hương chép miệng, phát tiếng tắc lưỡi. Nguyễn Duẫn Đường thấy tình hình , vội vàng chen : “Hai cái máy đối với việc chúng thành công giành thắng lợi vô cùng quan trọng, chúng là một đội, giúp đỡ lẫn .”

Nói xong, cô về phía Thẩm Hương Hương: “Giúp Mạnh Hạo Tư cũng là giúp chính chúng , chẳng lẽ cô kỹ xảo độc môn của đại sư Lưu ?”

Thẩm Hương Hương đối diện với vẻ mặt nghiêm túc của cô, đầu óc “oanh” một tiếng, cho dù cứng miệng thế nào, cũng lời . Đó là Lưu Sở Hương… nay từng nghĩ sẽ thực sự ở đây việc nghiêm túc, cô chỉ đến đây để giải sầu, chữa lành vết thương lòng. Gia đình cũng coi việc cô học điều hương như một thú vui, mặc kệ cô chơi bời. Cô cũng mang tâm thái chơi bời, nhưng Nguyễn Duẫn Đường khen đến vui vẻ, mới ngoan ngoãn ở lâu như .

giờ phút , cô thực sự nghiêm túc một phen sự nghiệp. Tâm tư Thẩm Hương Hương cuồng mấy vòng, cuối cùng chút chột mở miệng: “ đương nhiên là , nhưng… chúng thật sự thể ?”

“Đương nhiên là .” Nguyễn Duẫn Đường về phía hai : “Chỉ cần chúng đoàn kết một lòng, nhất định thể .”

Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu , rọi lên cô, phảng phất như dát lên một lớp vàng, đôi mắt sáng ngời của cô rực rỡ ch.ói mắt. Như thể việc giành chiến thắng trong cuộc thi thực sự dễ như trở bàn tay. Cảm xúc của Mạnh Hạo Tư rung động, câu “nhất định thể ” khích lệ: “Không quá hai ngày, tuyệt đối sẽ !”

Hắn nhướng cao mày, kiêu ngạo khó thuần buông lời, xoay trở về chỗ việc.

 

 

Loading...