Kiều Tố Cẩm hề tức giận, giống như cô em gái nhà bên mà dịu dàng : “Hương Hương, chị tới là việc giải thích với em.”
“Giải thích cái gì?” Thẩm Hương Hương ngữ khí cũng .
Kiều Tố Cẩm liếc bên cạnh cô, vẻ mặt thôi: “Hương Hương, chúng đến nơi yên tĩnh chuyện .”
Thẩm Hương Hương vốn , nhưng thấy bộ dạng khó xử của cô , thật đúng là nổi lên hứng thú. Trước khi , cô còn yêu cầu Nguyễn Duẫn Đường: “Cô chờ đấy!”
“Giờ việc còn thể chạy ?” Nguyễn Duẫn Đường nên lời hỏi .
Thẩm Hương Hương nghẹn lời, tức giận hừ hừ : “Ai cô xin nghỉ nữa !”
“...” Nguyễn Duẫn Đường bất đắc dĩ, “ đảm bảo xin nghỉ là chứ gì.”
Thẩm Hương Hương lúc mới hài lòng gật đầu, về phía văn phòng bên cạnh. Kiều Tố Cẩm theo phía , hai lời qua tiếng , sắc mặt trầm xuống. Không ngờ Nguyễn Duẫn Đường thể khiến vị đại tiểu thư kiêu ngạo ỷ cô như . Thật là bản lĩnh!
Mà Nguyễn Duẫn Đường bóng dáng hai biến mất ở cửa, cảm giác quái dị trong lòng trỗi lên. Lúc , phía đột nhiên vang lên một giọng nam cà lơ phất phơ: “Này, cô chọc tức Tố Cẩm tỷ của , chị như mà cô cũng thể xích mích ?”
Nguyễn Duẫn Đường đầu đối diện với ánh mắt thể tin nổi của Mạnh Hạo Tư, tức đến trợn trắng mắt: “Chị như ? Tốt đến mức nào?”
Mạnh Hạo Tư như pháo đốt, tức giận : “Cô là ý gì, Tố Cẩm tỷ chỗ nào, chị hào phóng trọng nghĩa khí, bao giờ mách lẻo, hồi nhỏ chúng cùng chơi, phạm thường là một chị gánh hết, đồ ăn ngon đồ chơi vui cũng đều chia cho ...”
“Có bằng Tô Diệp ?” Nguyễn Duẫn Đường cắt ngang.
Mạnh Hạo Tư lập tức cứng họng, mặt đỏ tai hồng : “Cô... Cô hỏi cái gì!”
“Đừng lảng.” Nguyễn Duẫn Đường tủm tỉm : “Anh cứ , chị và Tô Diệp ai hơn.”
Mạnh Hạo Tư ánh mắt tự nhiên né tránh, lắp bắp : “Cái ... cái căn bản thể đặt chung để so sánh , ?”
“...” Nguyễn Duẫn Đường phía , bất lực đỡ trán, tung đòn mạnh: “Sao thể đặt chung để so sánh? Là chị xứng, là Tô Diệp xứng?”
“Sao thể!” Mạnh Hạo Tư trừng lớn mắt, tức giận gầm lên định mở miệng, bên cạnh đột nhiên lướt qua một bóng hình xinh . Sắc mặt đại biến, tim đập thình thịch, vội vàng đuổi theo: “Tô Tô, ý đó...”
Nguyễn Duẫn Đường đôi nam nữ một trốn một đuổi, thoải mái thở hắt . Đàn ông phân rõ cách giao tiếp bình thường với khác phái, đáng dạy dỗ!
Không lâu , Thẩm Hương Hương mặt mày tươi cùng Kiều Tố Cẩm tay trong tay từ văn phòng bên cạnh . Nguyễn Duẫn Đường Thẩm Hương Hương đang tung tăng nhảy nhót, mày nhướng lên. Kiều Tố Cẩm tuyệt đối vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-282-dan-ong-khong-phan-ro-khoang-cach.html.]
“Tố Cẩm tỷ, chị đường cẩn thận nhé, em tan sẽ đến tìm chị chơi!” Thẩm Hương Hương tiễn Kiều Tố Cẩm đến tận cổng lớn, còn vẫy tay.
Kiều Tố Cẩm cũng đáp : “Nói chừng cần em đến tìm chị chơi .”
“Chị đến tìm em chơi cũng !” Thẩm Hương Hương vô tư .
Kiều Tố Cẩm thêm nữa, mà ý vị sâu xa liếc Nguyễn Duẫn Đường, : “Nguyễn đồng chí, thể giúp gọi Hạo Tư tới một chút ? vài lời với .”
Nga
“Không rảnh.” Nguyễn Duẫn Đường xong, xoay bỏ .
Thẩm Hương Hương cho rằng Nguyễn Duẫn Đường vì nên mới cố ý nhằm Kiều Tố Cẩm, vội vàng : “Để em tìm giúp chị!” Nói , cô giành chạy tới phòng điều hương. Đáng tiếc tìm một vòng cũng thấy , chỉ thể cho Kiều Tố Cẩm: “Mạnh Hạo Tư lẽ trốn việc .”
Kiều Tố Cẩm cho rằng đến đây mà Mạnh Hạo Tư đợi . Vì thế cô cau mày, nhờ Vương Anh hỗ trợ tìm trong xưởng. Hồi lâu , Vương Anh trở , nhưng mang về.
“Mạnh công t.ử bây giờ việc, hôm nào mời ngài ăn cơm.” Vương Anh gượng truyền lời.
Kiều Tố Cẩm mày nhíu càng sâu, vui : “Cậu thể chuyện gì chứ?”
Vương Anh nghĩ đến cảnh tượng thấy, nhất thời hiểu vị Kiều bác sĩ rốt cuộc quan hệ gì với Mạnh công t.ử, căn bản dám tình hình thực tế. Thấy cô khó xử, Kiều Tố Cẩm tự động liên tưởng đến việc đang chuyện đắn, xua tay : “Thôi bỏ , cô bảo rảnh thì đến quân doanh tìm .”
Nói xong, cô xoay bỏ , nghĩ nên thế nào để Mạnh Hạo Tư sớm chuyên tâm nghiên cứu khoa học. Nghĩ đến đây, cô liền đau đầu, nhưng nghĩ đến giá trị mà mang cho Giang Thiếu Hoàn, đôi mắt cô dần dần kiên định.
...
Lúc Nguyễn Duẫn Đường xong lý do Kiều Tố Cẩm đến tìm Thẩm Hương Hương.
“Tố Cẩm tỷ thật , chị em ý với Thiếu Hoàn ca ca, liền quyết định rút lui, thành cho chúng em.” Thẩm Hương Hương mặt đầy vẻ ngượng ngùng vặn vẹo vạt váy, lời tràn đầy sự cảm kích đối với Kiều Tố Cẩm.
Cảm giác quái dị trong lòng Nguyễn Duẫn Đường càng sâu: “Vậy họ từ hôn ?”
“Vẫn .” Nhắc tới cái , Thẩm Hương Hương ỉu xìu, cúi đầu, “Tố Cẩm tỷ , chuyện là do trưởng bối định , trong thời gian ngắn khó thuyết phục bá phụ bá mẫu đổi chủ ý.”
Nói xong, cô đột nhiên kích động nắm tay: “ chỉ cần ba chúng đồng tâm hiệp lực, vùng lên chống cự, vì tình yêu mà nỗ lực tranh thủ, thì nhất định sẽ thành công!”