Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 267

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:57:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Mạt Lị nhất thời cứng họng.

Lúc Dương Xuyên hề báo cho Tôn Đại Phúc nguồn gốc của con đường tắt , chỉ là tự tìm .

bây giờ cũng thể lo nhiều như .

lập tức chỉ Nguyễn Duẫn Đường: “Đều là cô giúp Tống Vĩ lập công, đó đưa cho Tống Vĩ một lộ trình, cho nên tất cả chuyện đều là do cô và Giang Dữ Bạch cố ý!”

“Cô thật .” Tôn Đại Phúc thần sắc nghiêm , , sang Nguyễn Duẫn Đường.

Nguyễn Mạt Lị lập tức gật đầu: “ , tấm bản đồ lộ trình trong tay Tống Vĩ chính là chứng cứ!”

Nói xong, cô nheo đôi mắt độc ác , oán hận Nguyễn Duẫn Đường.

Đáy mắt Tôn Đại Phúc lóe lên vẻ vui mừng, lập tức cho tìm Tống Vĩ đến, đó dẫn Nguyễn Mạt Lị lên lầu.

Trên lầu, trong phòng bệnh.

Trần Cương áy náy kể chuyện mấy ngày nay cho Giang Dữ Bạch .

Sắc mặt Giang Dữ Bạch lạnh: “Cho nên chỉ bắt bồi thường một nghìn? Viết một bản kiểm điểm xin ?”

Trần Cương định “Như còn ?”, nhưng sắc mặt , nuốt lời trở về.

*Chuyện quả thật là ông giúp Dữ Bạch chăm sóc nhà.*

*Giống như lời Nguyễn Duẫn Đường hôm đó, chồng cô ở tiền tuyến dũng cảm chiến đấu, còn thì bơ vơ nơi nương tựa bắt nạt.*

Đang suy nghĩ, liền thấy Giang Dữ Bạch đột nhiên xuống giường, tìm kiếm thứ gì đó trong hành lý.

Lúc Âu Dương Phi ngoài tìm lão viện trưởng chuyện, trong phòng bệnh chỉ còn hai họ.

Không lâu , Giang Dữ Bạch tìm giấy b.út, đầy một trang giấy đưa cho Trần Cương.

“Xin chính ủy giúp trình lên tổ chức.”

Trần Cương cúi đầu , chỉ thấy ba chữ “Thư tố cáo” liền cảm thấy da đầu tê dại.

“Dữ Bạch, Tôn Đại Phúc chống lưng ở , thể sẽ…” chiếm lợi thế.

Không đợi ông xong, Giang Dữ Bạch xoay lên giường, giọng nhàn nhạt lặp : “Phiền chính ủy Trần giúp trình lên tổ chức.”

Vừa hai chữ “phiền phức”, Trần Cương còn thể gì nữa.

*Ai, ông xem như , thằng nhóc thật sự bản lĩnh!*

Lúc , ngoài cửa đột nhiên truyền đến một trận ồn ào.

Trần Cương vội vàng mở cửa.

Thì là Tôn Đại Phúc và Âu Dương Phi trở về chạm mặt .

Tôn Đại Phúc cầm một tờ giấy, lóc kể lể với Âu Dương Phi: “Tham mưu trưởng, ngài chủ cho chúng việc !”

Âu Dương Phi ấn tượng gì với ông , sắc mặt lạnh nhạt: “Ở bệnh viện ồn ào cái gì!”

Tôn Đại Phúc lập tức im bặt, nhưng vẫn giơ tờ giấy lên.

Âu Dương Phi thấy , tiên với Nguyễn Duẫn Đường đang bên cạnh:

“Đường Đường, mau , thằng nhóc thối chắc đói lả .”

Nguyễn Duẫn Đường gật đầu.

Tôn Đại Phúc thấy Nguyễn Duẫn Đường thật sự lướt qua phòng bệnh, sắc mặt cứng đờ, :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-267.html.]

Nga

“Tham mưu trưởng, chuyện thoát khỏi liên quan đến vợ chồng Giang Dữ Bạch!”

Lúc Âu Dương Phi mới dừng bước, thấy vẻ mặt nghiêm túc của ông , mới vẫy tay : “Vào trong .”

Tôn Đại Phúc lập tức dẫn theo Nguyễn Mạt Lị và Tống Vĩ gọi tới cùng phòng bệnh.

Ông đang nửa dựa đầu giường bệnh, đáy mắt lóe lên một tia tàn nhẫn.

“Tống Vĩ, còn mau chuyện Giang Dữ Bạch sắp đặt ngươi và tiểu Xuyên như thế nào!”

Tống Vĩ , vội vàng , đỏ hoe mắt kể một lượt chuyện Giang Dữ Bạch sai Nguyễn Duẫn Đường đưa cho một lộ trình vấn đề như thế nào.

Nói xong, trừng mắt Giang Dữ Bạch như nứt , nức nở :

“Giang đoàn trưởng, cho dù hận Dương doanh trưởng thế nào nữa, cũng thể sắp đặt chúng như !”

“Anh , hai chân của Dương doanh trưởng tàn tật, đầy thương tích!”

Phòng bệnh thoáng chốc chìm tĩnh lặng.

Trần Cương nhíu c.h.ặ.t mày: “Không thể nào, Dữ Bạch sẽ chuyện như .”

Âu Dương Phi cũng tin, đôi mắt sắc bén như chim ưng dò xét Tống Vĩ: “Ngươi chứng cứ ?”

Tống Vĩ lập tức từ trong n.g.ự.c móc một tờ giấy đưa qua, :

“Chuyện vợ thể chứng, bảo cô đến đây !”

Âu Dương Phi mở tờ giấy nhàu nát , lướt qua, ánh mắt trầm xuống.

“Ngươi dựa để chứng minh tờ giấy là Giang Dữ Bạch đưa cho ngươi?”

“Là cô , là vợ đưa!” Tống Vĩ chỉ Nguyễn Duẫn Đường, : “Lúc đó vợ cũng mặt, cô thể chứng!”

Âu Dương Phi về phía Nguyễn Duẫn Đường.

thể loại chuyện !” Nguyễn Duẫn Đường liên tục xua tay, dùng ánh mắt kiểu “ bệnh chứ bệnh” về phía Tống Vĩ.

“Thứ nhất, chuyện thì lợi ích gì?”

“Hơn nữa, nếu thật sự đưa cho các một bản đồ lộ trình thể lập công, các thật sự ngốc đến mức tin ?”

“Đây chẳng là não vấn đề ?”

Lúc , Tống Vĩ và Nguyễn Mạt Lị, những “não vấn đề”, mặt đều tái .

Họ dám tưởng tượng nếu Dương Xuyên ở đây thì sẽ tức giận đến mức nào.

Tống Vĩ nghẹn đến đỏ mặt, nửa ngày mới nặn một câu: “Cô… lúc như !”

lúc ?” Nguyễn Duẫn Đường thể tin nổi : “Anh cũng thật bịa chuyện trắng trợn nhỉ, lúc gì, thử xem!”

Tống Vĩ tức giận : “Cô bảo theo Giang đoàn trưởng sẽ ăn sung mặc sướng, chỉ cần dùng con đường thể lập công!”

Lời , tất cả đều im lặng.

Nguyễn Duẫn Đường trực tiếp bật .

“Anh ngu ngu , thật sự cơ hội lập công dễ dàng như tiết lộ cho ?”

“Mà cũng dám tin?”

 

 

Loading...