Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 249

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng cô chỉ đống mảnh vụn mặt đất, tủm tỉm : “Chỉ cần sửa xong đống , sẽ dạy .”

Mạnh Hạo Tư nhíu mày, khinh thường : “Dựa cái gì sửa mấy thứ rác rưởi ?”

“Anh thật sự thì bảo Julia đưa cái khác đến cho chứ gì.”

Nguyễn Duẫn Đường khinh thường quét mắt một cái: “Anh ngay cả cái cũng sửa xong, giữ đây ích lợi gì?”

Nghe , Mạnh Hạo Tư như chuyện gì buồn lắm, quét mắt cô từ xuống :

“Tuy rằng nhà cô sa sút, nhưng nghĩ tới tư tưởng của cô chuyển biến nhanh như đấy?”

“Có một sinh định sẵn cả đời cần nỗ lực, cho dù cái gì cũng , chỉ cần gây chuyện là thể tiêu tiền như nước sống cả đời, cô quên ?”

“Mà , hiển nhiên sẽ xui xẻo giống như cô.”

Nga

Thần sắc tự mang vẻ kiêu căng tự phụ, cà lơ phất phơ dựa lưng ghế, sự thật lạnh lùng.

Mạnh gia quả thật gia tộc bình thường, chẳng sợ ở trong sách cũng là vẫn luôn phồn vinh đến tận kết cục.

Nguyễn Duẫn Đường , từ đáy mắt một tia châm chọc.

Cô hỏi: “Vậy bản chút thành tựu gì ?”

Mạnh Hạo Tư sửng sốt một giây, : “ việc gì lăn lộn cho khổ?”

Khi học đại học kỹ thuật, cha đều cảm thấy lăn lộn mù quáng, bằng sớm cưới một cô gái ích cho sản nghiệp trong nhà, trướng cả kiếm cái chức vị nhàn hạ.

Người trong nhà đều cảm thấy chỉ cần một phế vật ăn chơi đàng điếm là , còn nỗ lực cái gì?

Nguyễn Duẫn Đường vài giây: “Anh tự tạo một vùng trời riêng của , bao giờ dựa dẫm gia đình ?”

“Anh cũng theo đuổi cô gái thích gia đình chia rẽ chứ?”

Nói xong, cô điểm đến thì dừng, xoay bỏ .

Mạnh Hạo Tư đối với những lời đó của cô thì cả, nhưng câu cuối cùng chọc trúng tim đen.

Hắn nghĩ đến thái độ khinh thường và ghét bỏ của đối với Tô Diệp , cũng lệnh cưỡng chế tránh xa những kẻ sa cơ thất thế, nỗi lòng bực bội buồn bực.

Hắn từng nghĩ sẽ tiền trảm hậu tấu, theo đuổi đưa cô cao chạy xa bay.

nếu thật sự thể dựa chính , còn nhà kiểm soát, thẳng lưng cho Tô Diệp một cuộc sống hơn thì ?

Đôi mắt d.a.o động, đáy lòng khỏi rung động.

...

Nguyễn Duẫn Đường ở văn phòng Julia một lát, cho Mạnh Hạo Tư đủ thời gian để chuyển biến tư tưởng.

Mạnh Hạo Tư sẽ chọn thế nào.

trong sách, xác thật là bởi vì gia đình chia rẽ và Tô Diệp, mới đột nhiên tức giận phấn đấu, cải tà quy chính trở thành đại lão.

Đáng tiếc thời gian quá muộn.

, cô thuận tay giúp đỡ cặp đôi khổ một phen, còn việc thành đều xem ở chính .

Nguyễn Duẫn Đường chờ sai biệt lắm, đường trở về đụng Tô Diệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-249.html.]

đưa qua một cái hộp nhỏ tinh xảo, ánh mắt chút mất tự nhiên: “Đây là điểm tâm ở nhà, tặng cho mỗi một ít.”

Nguyễn Duẫn Đường hiểu rõ nhận lấy, tiếng cảm ơn.

Tô Diệp thấy cô định , c.ắ.n môi, một hồi lâu mới do dự : “Tính tình Mạnh Hạo Tư chút kém, mặt xin cô.”

Mày Nguyễn Duẫn Đường nhướng lên, vẻ mặt cứng đờ hổ của cô , : “Không việc gì .”

Tô Diệp lúc mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng rời .

Nguyễn Duẫn Đường ngờ Tô Diệp ngày thường lạnh lùng với Mạnh Hạo Tư, kỳ thật...

Khi cô xách túi nhỏ phòng điều hương, Mạnh Hạo Tư đang vò đầu bứt tai sửa cái máy chưng cất rơi nát bấy .

Nguyễn Duẫn Đường ở cửa, lấy điểm tâm của Tô Diệp ăn mấy miếng, hài lòng một lát.

Không bao lâu , Mạnh Hạo Tư thở hắt một nhẹ nhõm, vươn vai, đầu thì dọa cho giật .

“Cô đến từ bao giờ thế!”

Nguyễn Duẫn Đường lau khóe miệng, về phía chiếc máy chưng cất bàn khôi phục nguyên trạng, hài lòng nhếch khóe môi.

“Kỹ thuật khá đấy.”

Mặt Mạnh Hạo Tư đen sì, đẩy đống đồ vật , “Chỉ thế thôi , rảnh rỗi việc gì ba cái thứ dễ như chơi.”

Nguyễn Duẫn Đường tới gần: “Vậy , thế thể máy chưng cất phân đoạn độ chính xác cao ?”

Mạnh Hạo Tư sửng sốt.

Nguyễn Duẫn Đường dựa theo ký ức của miêu tả đơn giản một chút.

Nói xong, cô liếc một cái: “Làm ?”

Mạnh Hạo Tư những lời của cô cho kinh ngạc đến ngẩn , đầu óc tự chủ vận hành, đó giận dữ : “Dựa cái gì cho cô.”

“À, hóa cái cũng .” Nguyễn Duẫn Đường thất vọng lắc đầu, “Xem vẫn nên tiếp tục ăn no chờ c.h.ế.t .”

Nói xong, cô thèm quản Mạnh Hạo Tư nữa, xách túi nhỏ định .

Mạnh Hạo Tư lời chọc tức điên lên: “Ai !”

Nguyễn Duẫn Đường bước chân dừng: “Ai đang c.h.é.m gió .”

Mạnh Hạo Tư n.g.ự.c nghẹn , trực tiếp nghiến răng : “Nếu thì ?”

Khóe môi Nguyễn Duẫn Đường nhàn nhạt nhếch lên, chậm rãi : “Vậy sẽ cho một bí mật của Tô Diệp.”

Cơn giận của Mạnh Hạo Tư biến mất, nghi hoặc khiếp sợ đuổi theo.

“Bí mật gì?” Hắn hỏi xong lắc đầu, “Cô chắc chắn lừa , cô với cô ngày thường chuyện còn bao giờ.”

Hắn dứt lời đột nhiên sửng sốt, đôi mắt chằm chằm hộp điểm tâm trong tay Nguyễn Duẫn Đường.

Đây là điểm tâm Tô Diệp tự tay , tuyệt đối sẽ nhận sai.

 

 

Loading...