Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 248

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bà trực tiếp mở miệng: “Không .”

Câu hàn khí quanh Mạnh Hạo Tư bạo tăng, giọng chứa đầy tức giận: “Julia, cái xưởng cũng là của một .”

Nga

Julia chịu sự uy h.i.ế.p của , :

“Cậu tìm Mạnh lão gia t.ử hỏi thử xem, thể tùy ý đá đối tác hợp tác ?”

Sắc mặt Mạnh Hạo Tư trầm xuống, tựa hồ nghĩ đến cái gì, huyệt thái dương giật giật liên hồi, lơ đãng ngước mắt lên, bắt gặp nụ tùy ý khóe miệng cô gái .

Nguyễn Duẫn Đường nhanh chậm giơ ngón tay giữa lên, lắc lắc về phía .

Mạnh Hạo Tư cho dù ngốc đến cũng đây là ý khiêu khích, khinh bỉ.

Lửa giận đáy lòng kìm nén nữa, siết c.h.ặ.t nắm tay, lập tức sải bước về phía Nguyễn Duẫn Đường.

Julia hoảng sợ, ngờ tên tiểu bá vương hỗn như , thế mà đ.á.n.h !

Bà đang định bảo Nguyễn Duẫn Đường trốn.

Nguyễn Duẫn Đường tiến lên một bước, chút sợ hãi đối diện với đôi mắt bạo nộ của đàn ông, ý trào phúng trong đáy mắt càng thêm tùy ý.

Mạnh Hạo Tư sững sờ ánh mắt sợ trời sợ đất cho hình.

thế mà một chút cũng sợ!

Khi cách chỉ còn một bước chân, khựng , từ cao xuống cô, nghiến răng hàm :

“Nếu đ.á.n.h phụ nữ, hôm nay nhất định cho cô...”

Nguyễn Duẫn Đường nhướng mày khẽ.

Cô đương nhiên đ.á.n.h phụ nữ.

Hắn nếu mà đ.á.n.h phụ nữ thì xứng đoàn nhân vật chính trong sách .

Mạnh Hạo Tư thấy cô chút sợ hãi, tức giận đến mức vò đầu bứt tai, hừ lạnh một tiếng, đầu bỏ .

Julia thấy Nguyễn Duẫn Đường quả nhiên thể trị tên nhóc , trong lòng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng với theo:

“Lão gia t.ử mỗi ngày đúng giờ, nếu tiền tiêu vặt hàng tháng của sẽ tịch thu.”

Nghe , Mạnh Hạo Tư khinh miệt, bước chân ngừng.

“Tịch thu thì tịch thu, tưởng hiếm lạ chắc?”

Vừa bước khỏi cổng lớn, lơ đãng đụng Tô Diệp đang vội vàng từ xưởng bên cạnh tới.

, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch mang theo vẻ hoảng loạn và lo lắng ẩn hiện.

Mạnh Hạo Tư lập tức thu liễm sự lạnh lẽo , mở miệng, thấy đối phương quanh một vòng, liền nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, xoay trở về xưởng bên cạnh.

Hắn cánh cửa đóng kín mít , bực bội vò đầu, nghĩ đến cái gì đó, cuối cùng vẫn đầu trở phòng điều hương.

Mọi thấy một nửa về, đáy lòng khiếp sợ nghi hoặc.

Julia cũng kinh ngạc, bất quá vẫn dặn dò:

“Nếu lựa chọn ở , tan tầm đúng giờ.”

Nói xong, bà cánh cửa vỡ nát và đống mảnh vụn mặt đất, phẫn nộ : “Mấy thứ đều trừ tiền tiêu vặt của !”

Mọi thứ trở yên tĩnh, hai thợ gọi đến lắp cửa lớn.

Nguyễn Duẫn Đường liếc Mạnh Hạo Tư đang lười biếng vị trí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-248.html.]

Người khác Mạnh Hạo Tư , nhưng cô thì .

Hiện tại nhà Tô Diệp đang nợ một khoản tiền lớn, vẫn luôn là Mạnh Hạo Tư lén lút trả nợ, nếu lão gia t.ử tịch thu tiền tiêu vặt, cũng sẽ tiền giúp trả nợ nữa.

Tên nhóc , cũng thâm tình phết!

Vừa nghĩ như , Mạnh Hạo Tư đột nhiên vắt chéo chân, từ túi quần móc điếu t.h.u.ố.c châm lửa.

Trong làn khói lượn lờ, Nguyễn Duẫn Đường bắt gặp nụ ác liệt của .

Nguyễn Duẫn Đường nhíu mày, , mà là vì mùi hương quen thuộc trong khí .

Hỗn hợp mùi gỗ khô ráo, như như vương vấn nơi ch.óp mũi, là một loại mùi vị cực kỳ đặc thù.

Nguyễn Duẫn Đường tại chỗ vài giây, đó về phía Mạnh Hạo Tư, giật lấy điếu t.h.u.ố.c miệng , ném xuống đất nghiền nát, bộ t.h.u.ố.c lá và bật lửa bàn ném thùng rác.

Mạnh Hạo Tư tức giận trừng lớn mắt: “Đây chính là t.h.u.ố.c lá đặc cung Hồng Kông, cô thế mà dám ném của !”

Đặc cung?

Nguyễn Duẫn Đường ngẩn , đáy mắt xẹt qua vẻ nghi hoặc.

Vậy Giang Dữ Bạch thể tiền hút loại t.h.u.ố.c ?

Mạnh Hạo Tư thấy cô giống như dọa sợ, nhanh chậm từ túi quần sờ một điếu t.h.u.ố.c nữa, đưa qua:

“Chưa thấy bao giờ chứ gì, nếm thử ?”

Khóe môi ngậm ý ác ý trêu chọc, chờ Nguyễn Duẫn Đường thẹn quá hóa giận.

Lại ngờ tay đột nhiên trống trơn.

Hắn ngây .

Nguyễn Duẫn Đường vớ lấy cái bật lửa bàn châm điếu t.h.u.ố.c, nhẹ nhàng rít một , lập tức sặc đến ho khan vài tiếng.

Mặt nghẹn đỏ bừng, đôi mắt cũng ầng ậc nước.

Mạnh Hạo Tư lập tức nỗi đau của khác.

Hắn ôm n.g.ự.c, vai rung lên bần bật, bộ dáng buồn của cô chọc cho cơn giận lúc tan biến sạch sẽ.

Nguyễn Duẫn Đường nhanh ch.óng dập tắt đầu mẩu t.h.u.ố.c lá, mở cửa sổ cho thoáng khí.

Thẩm Hương Hương cũng ghét bỏ đến mức mắng hai xối xả.

Nguyễn Duẫn Đường rảnh an ủi cô nàng, trong lòng đang nghĩ Giang Dữ Bạch tiền hút loại t.h.u.ố.c .

Thẩm Hương Hương thấy cô để ý tới , hừ lạnh một tiếng mặt cửa.

Mà Mạnh Hạo Tư nảy sinh tò mò với Nguyễn Duẫn Đường.

Chỉ bằng việc cô là phụ nữ mà còn dám nếm thử hút t.h.u.ố.c, cũng coi như trong đồng đạo.

“Này, cho cô một cơ hội xin đấy.” Mạnh Hạo Tư gõ nhẹ mặt bàn, từ cao xuống .

Nguyễn Duẫn Đường mặc kệ .

Mạnh Hạo Tư tự tiếp:

“Chỉ cần cô dạy mấy câu mắng lúc của cô, sẽ miễn cưỡng tha thứ chuyện cô mắng lúc nãy!”

Nguyễn Duẫn Đường cảm thấy vị thiếu gia thực sự bệnh, cô thèm để ý đến , ngờ tên thiếu gia cứ lượn lờ quanh cô, hỏi liên tục.

 

 

Loading...