Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 247

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đồng chí Tôn, thể giúp em một việc ?”

Đôi mắt Tôn Dương mất tiêu cự, gật đầu đáp ứng: “Được.”

...

Nguyễn Duẫn Đường đến xưởng.

Bước phòng điều hương, Thẩm Hương Hương vẫn đang xoay cái gương nhỏ soi mặt, còn Mạnh Hạo Tư thì vẫn tới.

Nguyễn Duẫn Đường nhíu mày, hỏi: “Mạnh Hạo Tư ?”

Thẩm Hương Hương buông chiếc gương nhỏ xuống, trừng lớn mắt cô: “Cô đang hỏi đấy ?”

Nguyễn Duẫn Đường lộ ánh mắt “Chứ còn ai nữa”.

Thẩm Hương Hương tức khắc tức giận đỏ bừng khuôn mặt nhỏ:

cho cô , đừng tưởng rằng hôm qua chỉ điểm cho cô vài cái, là cô thể chuyện với bổn tiểu thư như nhé!”

Nguyễn Duẫn Đường một cái, liếc mắt đống nguyên liệu xử lý xong chất thành đống bàn , đôi mắt lấp lánh hỏi:

“Vậy hôm nay Thẩm tiểu thư còn thể chỉ điểm cho chút nữa ?”

Thẩm Hương Hương hừ nhẹ một tiếng, mặt chỗ khác, nhưng phía giống như cái đuôi đang dựng thẳng , vẫy a vẫy.

Nguyễn Duẫn Đường khẽ một tiếng, vài câu êm tai, trực tiếp khen Thẩm Hương Hương đến mức lâng lâng.

Cuối cùng cô nàng vui vẻ buông chiếc gương nhỏ xuống, bàn điều khiển xử lý đống nguyên vật liệu giúp cô.

Nguyễn Duẫn Đường lưng Thẩm Hương Hương một lát, mới giả vờ lơ đãng hỏi: “Nghe thầy của Thẩm tiểu thư là thầy Trọng Nham?”

Thẩm Hương Hương lập tức kiêu ngạo hất cằm lên: “ .”

“Vậy cô chắc chắn học qua phương pháp lên men hương d.ư.ợ.c nhỉ?” Nguyễn Duẫn Đường tràn đầy mong đợi.

Thẩm Hương Hương tức khắc cứng họng, chột rũ mắt xuống, nhưng chịu thừa nhận học , chỉ :

“Đương nhiên là học , nhưng chắc chắn sẽ dạy cô !”

Nguyễn Duẫn Đường hai ngày nay nắm thóp vị đại tiểu thư , liền hiểu ngay.

Sau đó cô xuống âm thầm tự hỏi biện pháp điều hương hơn.

Hiện tại kỹ thuật lạc hậu, nếu điều chế hương chất lượng thượng thừa, hoặc là cần công nghệ điều hương hơn, hoặc là dùng máy móc cao cấp hơn.

cả hai thứ , mắt đều cái nào thích hợp.

Kỹ năng của cô cũng cần phối hợp với máy móc công nghệ cao, gian của cô quả thật thể điều chế, nhưng nhà xưởng sản xuất .

Thẩm Hương Hương thấy cô thất vọng, khuôn mặt nhỏ nhắn rối rắm nhăn như cái bánh bao, do dự một hồi lâu mới :

“Cô nếu thật sự tìm hiểu, cũng thể hai câu.”

Nguyễn Duẫn Đường hai mắt sáng rực cô nàng.

Thẩm Hương Hương cao ngạo hất mặt lên, thuận miệng vài câu sư phụ từng giảng qua loa.

Mấy nội dung ngay cả chính cô nàng còn hiểu, cho Nguyễn Duẫn Đường thì cô cũng chắc chắn sẽ hiểu, cuối cùng còn sang dỗ dành ?

Cô nàng liếc khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngẩn của cô gái đối diện, khóe môi đắc ý nhếch lên.

Nguyễn Duẫn Đường ngờ niềm vui bất ngờ đến nhanh như , vui đến mức quên cả phản ứng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-247.html.]

Qua vài câu sơ sài của Thẩm Hương Hương, cô gợi ý lớn!

Chỉ cần thông qua nhiệt độ riêng biệt và nuôi cấy khuẩn đàn là thể nâng cao chất lượng hương liệu lên nhiều.

Chẳng qua cần thực nghiệm thao tác lặp lặp .

Nguyễn Duẫn Đường lập tức tính toán khi trở về sẽ gian để thực nghiệm.

Cô cảm kích ném cho Thẩm Hương Hương một cái hôn gió.

Thẩm Hương Hương ngẩn , ghét bỏ đẩy cô , miệng kêu: “Ghê tởm!”

Khi Mạnh Hạo Tư dẫm lên những bước chân lười biếng , thấy chính là cảnh tượng hai thiết như .

Bước chân cứng đờ, thần sắc quỷ dị hai .

“Hai điên ?”

Thẩm Hương Hương hừ lạnh một tiếng: “Là cô điên !”

Nói xong, cô nàng tiếp tục thành nhiệm vụ bàn điều khiển.

Mạnh Hạo Tư bộ dáng việc chăm chỉ của cô nàng cho kinh ngạc, nhíu mày hỏi: “Cô cũng định điều hương ?”

Thẩm Hương Hương lập tức ném đồ vật tay xuống, khoanh tay n.g.ự.c:

“Ai thèm điều hương chứ! Nếu sống c.h.ế.t cầu xin giúp đỡ, mới thèm động tay!”

Mạnh Hạo Tư dời ánh mắt, về phía Nguyễn Duẫn Đường: “Cô đúng là đ.â.m đầu tường thì đầu nhỉ?”

“...” Nguyễn Duẫn Đường mặc kệ tên ngốc .

Cô trực tiếp vơ lấy mấy cái máy móc hỏng bàn, dậy về phía Mạnh Hạo Tư, nhét tay .

“Đừng ăn nữa, nếu đến đây thì sửa mấy thứ .”

Mạnh Hạo Tư sửng sốt, lạnh ném đồ vật tay xuống đất: “Cô thật sự coi là cái thá gì chứ?”

Chiếc máy trộn loại nhỏ rơi “Rầm” một tiếng xuống đất, linh kiện lập tức vỡ tan tành, lăn đến chân Nguyễn Duẫn Đường.

Ánh mắt cô lạnh lẽo, mỉa mai về phía Mạnh Hạo Tư:

“Anh phế vật ăn no chờ c.h.ế.t thì chỗ khác mà , đừng ở chỗ chướng mắt.”

Trong phòng thoáng chốc tĩnh lặng.

Lời giống như mũi gai nhọn hoắt đ.â.m thẳng tim Mạnh Hạo Tư, sắc mặt âm trầm đáng sợ, tung một cước đá cửa lớn.

Cánh cửa gỗ lung lay một chút, cả cánh cửa đổ ập ngoài, “Rầm” một tiếng nện xuống đất.

Tất cả trong xưởng đều tiếng vang lớn dọa sợ, dừng tay về phía bên .

Nga

Mà Julia cũng từ văn phòng vội vàng chạy tới, cảnh tượng , trong lòng run sợ che chắn Nguyễn Duẫn Đường, giận dữ :

“Cậu rốt cuộc gì?”

Mắt phượng hẹp dài của Mạnh Hạo Tư nhiễm đầy khói mù, lạnh lẽo về phía Nguyễn Duẫn Đường:

“Bây giờ đuổi ngay phụ nữ , tiền lương của cô sẽ trả cho xưởng!”

Mày Julia nhíu , vị thiếu gia loạn cái gì.

 

 

Loading...