Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 245

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồ Tiểu Linh thèm để ý đến bà , c.ắ.n c.h.ặ.t môi, khỏi cửa liền với Nguyễn Duẫn Đường:

“Đường Đường, ngàn vạn đừng vì giúp đưa cơ hội cho Tống Vĩ.”

Nguyễn Duẫn Đường một cái, dắt cô nhà mới mở miệng:

“Mình suy nghĩ của , còn sống tiếp với Tống Vĩ ?”

Hồ Tiểu Linh lập tức lắc đầu, ngữ khí kiên quyết: “Không .”

Lần về nhà mợ chính là để xin giúp đỡ, kết quả mợ sợ cô ly hôn sẽ về ăn bám nên trực tiếp đuổi cô về.

Quân hôn dễ ly hôn, nhưng cô thật sự thể nhẫn nhịn nữa.

bỏ gần nửa tháng, Tống Vĩ bao giờ gọi cho cô một cuộc điện thoại nào, thậm chí cô về lúc nào cũng .

Nga

Ngày cô trở về còn thấy Tống Vĩ cùng một phụ nữ lôi kéo ở ruộng rau.

Nguyễn Duẫn Đường xong, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, : “Mình sẽ giúp nghĩ cách.”

Hồ Tiểu Linh khiếp sợ về phía cô, hốc mắt đỏ lên: “Đường Đường...”

“Không cần cảm ơn, cũng tư tâm của .” Nguyễn Duẫn Đường kịp thời ngăn cản nước mắt của cô .

Sau lưng Dương Xuyên , chỉ là là ai.

Mấy ngày nữa một nhiệm vụ, trong sách Dương Xuyên khi tiếp nhận vị trí đoàn trưởng của Giang Dữ Bạch, lập công lớn trong nhiệm vụ .

, cô sẽ để Dương Xuyên lập công nữa, thậm chí còn chịu phạt nặng, để câu con cá lớn lưng hiện .

Nguyễn Duẫn Đường nheo đôi mắt lạnh lùng, đơn giản dặn dò Hồ Tiểu Linh vài câu mới tiễn cô về.

Một lát , Giang Dữ Bạch trở về.

Anh đang ở phòng khách, thẳng bếp nấu cơm.

Nguyễn Duẫn Đường cố ý thăm dò về nhiệm vụ mấy ngày tới, vì thế dậy bếp, hỏi:

“Có gì cần giúp ?”

Giang Dữ Bạch đưa lưng về phía cô, bóng lưng cao lớn thanh lãnh.

“Không .”

“Ồ.” Nguyễn Duẫn Đường cảm giác hình như để ý đến , nhưng cô nản lòng, tìm chuyện để :

“Anh báo cáo ? Cấp thế nào ?”

Lời dứt, cô rõ ràng cảm giác đường cong sườn mặt của đối phương căng c.h.ặ.t, thở cũng trầm xuống nhiều.

Nguyễn Duẫn Đường nghi hoặc tiến lên hai bước, tưởng bóc đậu Hà Lan thấy phiền, đang định đưa tay giúp đỡ, đột nhiên kịp phòng ngừa đối phương cũng xoay .

Trán cô đập mạnh l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của .

Cố nén đau, cô vội vàng lùi , đàn ông bỗng nhiên ôm lấy vòng eo cô, kéo mạnh về phía , khiến cô nữa nhào lòng .

Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh như mực của đàn ông đang chằm chằm cô, đáy mắt phủ đầy sương lạnh.

Cả cô run lên, đầu lưỡi líu :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-245.html.]

... ý giục , tất cả cứ theo sự sắp xếp của lãnh đạo các .”

Giang Dữ Bạch mặt vô biểu tình siết c.h.ặ.t vòng eo mảnh khảnh của cô, độ ấm nóng rực từ bàn tay xuyên qua lớp vải khiến Nguyễn Duẫn Đường theo bản năng vặn vẹo .

định nhắc nhở một câu, liền thấy yết hầu đối phương khẽ lăn, gằn từng chữ một:

“Lãnh đạo của chúng công việc bận, thời gian.”

Đại não Nguyễn Duẫn Đường đình trệ một giây.

Trần Cương bận rộn đến thế ?

Đến thời gian xem cái báo cáo cũng ?

Sự nghi hoặc của cô hiện rõ mồn một, Giang Dữ Bạch coi như thấy, lòng bàn tay bất động thanh sắc lưu luyến vuốt ve bên eo cô, mới thèm mà buông tay .

Trong lòng Nguyễn Duẫn Đường đang treo chuyện nên cũng để ý hành động kỳ quái của , lưng bóc đậu Hà Lan, mới thuận miệng hỏi:

“Nghe Hồ Tiểu Linh chồng cô mấy ngày nữa nhiệm vụ, cũng nhiệm vụ ?”

Nghe , ngón tay Giang Dữ Bạch khựng , một lát khôi phục tự nhiên: “ , thế?”

“Không gì, chỉ là đến mấy chỗ nguy hiểm, mùa đất đá trôi dễ xảy , nhất định chú ý an .”

Qua khóe mắt, thấy đôi mắt lưu ly của cô gái tràn đầy lo lắng, lông mày Giang Dữ Bạch giãn , giọng mang theo sự nhu hòa cố tình đè thấp:

“Được, sẽ chú ý, đừng lo lắng.”

Nguyễn Duẫn Đường bỗng chốc giọng thanh liệt ôn hòa cho chút luống cuống, nhanh ch.óng chạy khỏi bếp.

Giang Dữ Bạch đầu chằm chằm bóng dáng chạy trối c.h.ế.t của cô vài , mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, khóe môi tiếng động nhếch lên.

Đêm hôm đó, Giang Dữ Bạch liền nhận thông báo, bộ đội chỉnh đốn đội ngũ.

Sáng sớm hôm , Nguyễn Duẫn Đường đợi mụ Cao với nụ lấy lòng đầy mặt.

Hồ Tiểu Linh mặt đỏ bừng bên cạnh, hổ thấy mất mặt.

Nguyễn Duẫn Đường nháy mắt an ủi cô , liếc nửa miếng thịt hun khói và một đống rau dưa tươi mới tay mụ Cao, nhanh chậm :

“Thịt của bà cũng dám ăn , nếu sợ mấy ngày nữa chuyện sẽ truyền khắp cả khu đại viện mất!”

Sắc mặt mụ Cao cứng đờ, gượng:

“Sao thể chứ, đây là biếu đồng chí Nguyễn, ai dám đồn bậy xé nát miệng kẻ đó!”

Nói , bà trực tiếp đặt miếng thịt khô xuống.

Nguyễn Duẫn Đường thèm để ý đến bà , kéo Hồ Tiểu Linh xuống chuyện phiếm. Mụ Cao chôn chân ở đó cả tiếng đồng hồ, đến mức trán đổ mồ hôi lạnh, hai chân run rẩy, lúc cô mới nhàn nhạt mở miệng:

“Chồng , nhiệm vụ một con đường tắt thể đẩy nhanh tiến độ vận chuyển.”

móc một mảnh giấy.

Gương mặt già nua của mụ Cao vui vẻ hẳn lên, vội vàng nhào tới cướp lấy. Nguyễn Duẫn Đường giơ tay lên cao vồ hụt, cảnh cáo:

“Con đường tắt cũng thể cho khác đấy.”

 

 

Loading...