Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 238: Giấc mộng kiều diễm

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Trước tiên bôi t.h.u.ố.c cho em hẵng ăn cơm.”

Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc trong giây lát, ngoan ngoãn gật đầu, theo phòng khách.

ghế sô pha, Giang Dữ Bạch xổm mặt cô, vặn nắp lọ t.h.u.ố.c, đưa tay về phía cô.

Nguyễn Duẫn Đường hổ chút sợ hãi rụt tay : “Hay là để tự .”

“Tay trái bôi cho tay ?” Giang Dữ Bạch đồng hồ, : “Để bôi giúp em, sẽ nhanh ăn cơm hơn.”

Không thể , chọc trúng tim đen của Nguyễn Duẫn Đường.

Nghĩ đến việc nếu còn lề mề thì đồ ăn sẽ nguội mất, cô đành chìa tay .

Giang Dữ Bạch mấy vết phồng rộp trong suốt đầu ngón tay cô, đáy mắt cuộn trào sự lạnh lẽo băng giá: “Bọn họ bắt em cái gì?”

Nguyễn Duẫn Đường phát hiện sự khác thường của , thành thật trả lời: “Nhổ cỏ.”

“Nhổ cỏ phồng rộp thế ?” Giọng như trộn lẫn vụn băng, dường như chút tức giận.

Nguyễn Duẫn Đường ngạc nhiên, nhưng qua chuyện chiều nay cô cũng bênh vực .

Không để gây chuyện giúp , cô chút mất tự nhiên :

“Là do tay quá non, từng việc nặng.”

Giang Dữ Bạch gì thêm, chỉ trầm mặc kéo tay cô qua. Đầu ngón tay lạnh lẽo, nhưng khi nắm lấy cổ tay cô nhẹ nhàng đến lạ thường.

Dùng bông tẩm t.h.u.ố.c, cúi đầu, hàng lông mi rủ xuống tạo thành một mảng bóng râm mắt, động tác gần như thành kính, ngay cả thở cũng cố gắng nhẹ nhất thể, sợ chạm vỡ những vết phồng .

Nguyễn Duẫn Đường sự cẩn thận quá mức đó cho ngẩn , rút tay về, nắm c.h.ặ.t.

Anh ngước mắt lên, con ngươi đen láy cuộn trào những cảm xúc mà cô hiểu nổi, giọng khàn khàn: “Chịu đựng một chút nữa thôi.”

Mạc danh kỳ diệu, trái tim Nguyễn Duẫn Đường đột nhiên lỡ một nhịp, vành tai nóng lên.

Rất nhanh cô lắc lắc đầu, tĩnh tâm .

cho đến lúc ăn cơm, cô càng cảm thấy tự nhiên hơn.

Bởi vì tay cô tiện, Giang Dữ Bạch đề nghị thể giúp cô.

Còn về cái sự "giúp" đó...

Nguyễn Duẫn Đường từ chối, tự bếp lấy cái thìa, dùng tay trái xúc cơm ăn.

Giang Dữ Bạch gì nữa, chỉ rũ mắt xuống che giấu sự tiếc nuối.

Một bữa cơm trôi qua, Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc cực kỳ, mở miệng khen, nhưng nghĩ tới việc để nấu ngon như , chắc chắn từ nhỏ nhiều.

Giang Dữ Bạch vẻ thôi của cô, lúc thu dọn bát đũa, thấp giọng :

“Muốn ăn cái gì cứ với . 6 tuổi bắt đầu nhóm lửa nấu cơm, các món thường ngày cơ bản đều .”

Câu tim Nguyễn Duẫn Đường thắt khó chịu, ánh mắt cô như tan chảy .

Giang Dữ Bạch đối diện với ánh mắt mềm mại, đau lòng của cô, đáy lòng chỉ cảm thấy bản đê tiện, vô sỉ. Anh vô cùng thống hận chính như .

đồng thời, cũng sa trong đó.

Hồi lâu, cúi gần cô, dán sát tai cô, giọng khàn đặc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-238-giac-mong-kieu-diem.html.]

“Sau đừng dùng ánh mắt đó khác.”

Nguyễn Duẫn Đường rụt cổ , vẻ mặt mê mang: “Tại ?”

Ánh mắt tối sầm .

Bởi vì ánh mắt đó sẽ khiến khống chế ...

Cuối cùng Nguyễn Duẫn Đường cũng nguyên nhân, cô buồn bực trở về phòng.

Bởi vì tay thương nên cô cũng thể gian điều chế hương, hơn nữa vết thương đau nhức khiến cô nhanh chìm giấc ngủ.

Trong khi đó, cách cô một bức tường, đàn ông trán đẫm mồ hôi, trong gian yên tĩnh, thở thô nặng hổn hển.

Trong mơ, nữa quỳ một gối xuống đất bôi t.h.u.ố.c cho cô, chỉ là phương thức bôi t.h.u.ố.c đặc biệt khác thường.

Bàn tay to lớn của nắm lấy bàn tay nhỏ bé trắng nõn , cúi đầu, cánh môi chậm rãi dán lên, từ đầu ngón tay l.i.ế.m láp một đường lên.

Xúc cảm ẩm ướt, ngứa ngáy khiến làn da cô gái nhiễm một tầng hồng nhạt, đôi môi phấn nộn của cô khẽ hé mở, thở nhẹ: “Đừng...”

Anh phảng phất như thấy, đôi mắt đen láy ngậm chằm chằm cô: “Đừng cái gì?”

Cô gái buồn bực trừng : “Đừng ——”

Lời của cô bao phủ trong thở nóng rực.

Giang Dữ Bạch cường thế áp cô xuống ghế sô pha, đê tiện dụ dỗ: “Đường Đường, chỉ hôn một cái thôi ?”

Cô gái rõ ràng tin, đôi tay đẩy n.g.ự.c , cho tới gần.

Nga

Cả đột nhiên thả lỏng, ngã oặt bên cô, đầu dụi cổ cô, giọng khàn khàn đáng thương:

“Đường Đường, thật đáng thương... Anh chỉ em.”

Cô gái quả nhiên mềm lòng, cánh tay đang chắn giữa hai chậm rãi dịch , giọng mũi nghèn nghẹt : “Chỉ... chỉ hôn một cái thôi đấy.”

“Được.”

Chóp mũi cọ xát vành tai cô, ngoan ngoãn đáp lời.

Cô gái thấy khóe miệng nhếch lên một độ cung thực hiện ý đồ, cùng ngọn lửa đen tối hừng thực cháy trong đôi mắt đen thẫm . Cô rụt cổ , vành tai liền ngậm lấy, cảm giác ẩm ướt nóng hổi khiến cô nhịn than nhẹ.

Cuối cùng ướt đẫm mồ hôi, cô ủy khuất phẫn nộ: “Anh chỉ hôn một cái ?”

Dưới truyền đến giọng khàn đặc, mồm miệng rõ của đàn ông: “ là... chỉ một cái, từng nhả thì tính là cái thứ hai.”

……

Nửa đêm.

Giang Dữ Bạch bỗng nhiên tỉnh , cúi đầu mảng hỗn độn , day day huyệt thái dương đau nhức.

Anh ngờ bản trong mơ vô sỉ đến mức đó.

Sao thể mơ loại giấc mơ chứ!

Mấu chốt nhất là, khi tỉnh , thể cư nhiên còn lưu một loại cảm giác tê dại đáng hổ.

Giang Dữ Bạch lạnh mặt dậy, nhanh ch.óng lột ga giường cuộn , đó rón rén mở cửa, lặng lẽ ngóng một lát, phát hiện phòng bên cạnh động tĩnh gì mới dám ngoài.

 

 

Loading...