Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 221

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện vốn dĩ quá trùng hợp, còn nối tiếp từng vụ một! Hơn nữa vợ chồng bọn họ vốn thù oán với vợ chồng Nguyễn Duẫn Đường. Mấu chốt nhất là chuyện ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc nâng cấp v.ũ k.h.í!

Lúc , Nguyễn Duẫn Đường bất động thanh sắc bồi thêm một câu: “Cô nước hoa do cô đ.á.n.h tráo, nhưng ngoại trừ cô điều chế nước hoa , những khác trong quân đội phần lớn còn từng thấy qua nước hoa, cô thì còn ai đây?”

Ngay lập tức, Trần Cương gọi nhân viên ghi chép tới.

Nhân viên ghi chép mặt mày trắng bệch trái , định một gánh vác sai lầm.

Cuối cùng, Trần Cương và Tôn Đại Phúc khi thương lượng tuyên bố:

“Nguyễn Mạt Lị nhiễu loạn kỷ luật quân đội, tư tưởng vấn đề, ghi vi phạm nặng, phê bình công khai quân, tổn thất của quân đội cũng do cô gánh vác!”

“Dương Xuyên, dung túng vợ ảnh hưởng kỷ luật quân đội, bản kiểm điểm một ngàn chữ, hủy bỏ bộ việc bình bầu và tấn chức trong hai năm tới.”

Sắc mặt Dương Xuyên trắng bệch như tờ giấy, khiếp sợ về phía Tôn Đại Phúc: “Chính ủy...”

Tôn Đại Phúc thở dài một tiếng.

Ông cũng còn cách nào khác, cho dù lấy quân hàm đè Trần Cương thì chuyện cũng ém xuống . Huống chi ông và Trần Cương giống , Trần Cương lên bằng thực lực, việc chắc chắn, còn ông việc luôn chút sạch sẽ.

Dương Xuyên sụp đổ, vịn tường mới miễn cưỡng vững.

Nga

Hắn vốn dĩ cuối tháng sẽ phục hồi chức vụ ban đầu, hiện tại hai năm tới coi như hết đường thăng chức, Giang Dữ Bạch sẽ còn tiếp tục nghiền áp !

Còn sắc mặt Nguyễn Mạt Lị cũng mỏng như giấy trắng, Nguyễn Duẫn Đường cùng bóng dáng lạnh lẽo nắm tay rời , trong lòng tràn đầy cam lòng cùng phẫn nộ.

Lúc , một đàn ông cao lớn nghiêm túc cầm sổ sách về phía bọn họ.

“Tổn thất s.ú.n.g ống phiền hai đến phòng quân nhu nộp phạt một chút.”

Hận ý của Nguyễn Mạt Lị đông cứng , đỏ mắt kéo kéo tay Dương Xuyên bên cạnh.

Dương Xuyên hít sâu một mới hất tay cô , hỏi đàn ông : “Ước chừng bao nhiêu?”

Người đàn ông cúi đầu sổ, nghiêm túc : “Không nhiều lắm, tổn thất lô đầu tiên liền phát hiện vấn đề.”

Dương Xuyên cùng Nguyễn Mạt Lị nháy mắt thở phào nhẹ nhõm.

Tiếp theo, đàn ông tính toán xong : “Ước chừng cũng chỉ một ngàn đồng.”

Hít ——

Nguyễn Mạt Lị cùng Dương Xuyên đồng loạt hít ngược một khí lạnh, sắc mặt trắng đến dọa .

...

Cùng lúc đó, Nguyễn Duẫn Đường Giang Dữ Bạch xong chuyện Nguyễn Mạt Lị bọn họ bồi thường tiền, cô tặc lưỡi một tiếng, chút bất mãn: “Sao bắt bọn họ bồi thường nhiều hơn chút nữa chứ!”

dứt lời, mới phát hiện tầm mắt của hai bên cạnh đều dừng ở .

Hồ Tiểu Linh kinh hãi: “Thế mà còn nhiều ? Đường Đường, cô giàu cỡ nào !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-221.html.]

Nguyễn Duẫn Đường quên mất thời đại một ngàn đồng là gia tài khổng lồ, đầu giải thích, đột nhiên chạm một đôi mắt đen nhánh thâm thúy. Cô cảm giác da đầu tê dại, vuốt mũi giải thích: “Không , chỉ nghĩ ác giả ác báo mới hả giận thôi!”

“Đường Đường đúng!” Hồ Tiểu Linh mắt lấp lánh cô, hiện tại hóa thành fan cuồng của Nguyễn Duẫn Đường.

Nguyễn Duẫn Đường gượng, bất động thanh sắc tránh ánh mắt dò xét của .

Giang Dữ Bạch phát hiện cô lảng tránh, nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, ngón tay rũ bên vạt áo nhẹ nhàng vân vê.

Ác giả ác báo ?

Về đến khu nhà nhà, Nguyễn Duẫn Đường nhiệt tình mời Hồ Tiểu Linh về nhà ăn cơm, Hồ Tiểu Linh từ chối.

Khi nhà, cô thoáng qua bóng dáng đang ngược trở , kìm hâm mộ : “Đường Đường, chồng cô thật chu đáo.”

Nguyễn Duẫn Đường sửng sốt, cũng ngước mắt theo.

Bóng lưng thanh lãnh kiện thạc của đàn ông ánh hoàng hôn mạc danh lộ vẻ cô tịch, ẩn ẩn như một loại bi thương bao trùm lấy .

Nguyễn Duẫn Đường một khoảnh khắc theo bản năng gọi .

Lấy tinh thần, cô cảm thấy thật là hoa mắt.

Cô thu hồi ánh mắt, đang bếp, Hồ Tiểu Linh nghi hoặc : “Trời đều tối , Đoàn trưởng Giang ăn cơm mà thế?”

Bước chân Nguyễn Duẫn Đường dừng , đồng hồ, nghĩ nghĩ : “Để hỏi một chút.”

Nói xong, cô bước nhanh đuổi theo.

Cô cảm thấy chạy nhanh, ngờ Giang Dữ Bạch còn nhanh hơn, trực tiếp mất hút.

Nguyễn Duẫn Đường ở sân tập nhỏ quanh một vòng, bĩu môi: “Coi như lộc ăn.”

Cô xoay định về, lơ đãng thấy bức tường thấp nguy hiểm ở sân huấn luyện bỏ hoang phía xa khói trắng lượn lờ bay lên.

Từng vòng, từng vòng, cực kỳ giống vòng khói t.h.u.ố.c.

Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc hai , ý nghĩ đầu tiên là cháy!

Cô nhanh ch.óng chạy chậm qua đó, tính toán xem xét tình hình hỏa hoạn gọi .

Mới tới gần bức tường thấp, đang tìm tòi đến tột cùng, bỗng nhiên một lực lượng cực lớn kéo mạnh .

Nguyễn Duẫn Đường còn kịp , liền trở tay siết c.h.ặ.t trong lòng n.g.ự.c, miệng cũng bàn tay to thon dài lạnh lẽo che .

Cô cả cứng đờ, lưng ép sát cơ thể rắn chắc của đối phương, giãy giụa gắt gao đè .

còn chút sức phản kháng nào, kêu cứu , hai tay cũng cánh tay của đối phương gông cùm.

Vừa nghĩ đến phía thể là tên Dương Xuyên c.h.ế.t tiệt , cô ghê tởm đến mức nổi da gà , hai chân sức dẫm lên chân đối phương.

 

 

Loading...