Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 218

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô vốn tưởng rằng bà thật sự tặng họ hàng, ngờ tất cả đều chồng mang đổi lấy tiền.

Hồ Tiểu Linh nén cơn giận, chất vấn: “Có bán cho vợ của Doanh trưởng Dương ?”

Bà lão phất tay đuổi : “Không , , ai mà nhớ rõ chứ!”

Nhiều năm chung sống, Hồ Tiểu Linh chỉ cần ánh mắt lập lờ của bà đang dối.

Cô lập tức khỏi phòng, bế đứa con còn đang b.ú sữa chạy thẳng về phía doanh trại.

Văn phòng Chính ủy.

Nguyễn Mạt Lị tỏ vẻ ủy khuất rúc lưng Dương Xuyên, giọng nhu nhược: “Hôm đó em chỉ cảm thấy nước hoa thơm quá nên mới xịt lên hoa, em cũng nước hoa của chị gái vấn đề.”

Nói xong, ả đưa một chai thủy tinh tinh xảo, bên trong chứa chất lỏng trong suốt.

Nguyễn Duẫn Đường liếc mắt một cái liền nhận đó chính là chai nước hoa cô tặng cho Hồ Tiểu Linh.

Cô bước tới, mới đưa tay , Nguyễn Mạt Lị nhanh ch.óng rụt tay , kinh ngạc : “Chị, lẽ chị hủy hoại vật chứng đấy chứ!”

dứt lời, Tôn Đại Phúc đang ở bàn việc liền lạnh lùng quát: “Cô yên đó, tùy ý !”

Nguyễn Duẫn Đường ánh mắt đầy vẻ đề phòng của Nguyễn Mạt Lị, như : “ ngửi thử thì cái chai nước hoa của ?”

Lông mi Nguyễn Mạt Lị khẽ rung động, Dương Xuyên chắn ả, : “Không cần cô chạm , sẽ chứng minh nước hoa là của cô!”

Vừa dứt lời, cửa phòng vang lên tiếng gõ.

Dương Xuyên lộ vẻ đắc thắng, mặt mày hớn hở.

Cửa mở , Hồ Tiểu Linh ôm đứa con nhỏ, nơm nớp lo sợ bước .

Mày Dương Xuyên nhíu , là bà già tới , đổi ?

Tiếp theo, thấy Hồ Tiểu Linh đầy vẻ hối về phía Nguyễn Duẫn Đường, thấp giọng : “Thực xin .”

Nghe , nét mặt Dương Xuyên giãn , xem vợ của Cao Dương cũng điều đấy!

Hắn ôn tồn : “Chị Hồ, chị cứ sự thật là , cần xin loại hại hại .”

Ai ngờ, Hồ Tiểu Linh chẳng thèm đếm xỉa đến , cô hướng về phía Trần Cương và Tôn Đại Phúc lớn: “Hai vị Chính ủy, chồng đúng là lấy trộm nước hoa của mang bán lấy tiền, nhưng nước hoa đó tuyệt đối vấn đề gì cả.”

Sắc mặt Dương Xuyên chợt trầm xuống, tức giận đến mức hiệu bằng mắt cho tên cảnh vệ ở cửa.

Tên cảnh vệ định rời thì cổ áo một bàn tay to túm c.h.ặ.t, giọng sắc lạnh vang lên: “Muốn ?”

Tên cảnh vệ đầu , đối diện với khuôn mặt lạnh lùng của Giang Dữ Bạch, vội vàng lắc đầu, im tại chỗ, dám báo tin cho Dương Xuyên nữa.

Dương Xuyên tức đến mức hộc m.á.u, hung hăng trừng mắt đàn ông đang thản nhiên bên cạnh Nguyễn Duẫn Đường.

Màn kịch nhỏ Nguyễn Duẫn Đường đều chú ý tới, nhưng lúc lúc để lời cảm ơn.

Phía , Tôn Đại Phúc bắt đầu hỏi dồn dập:

“Cô và Nguyễn Duẫn Đường quan hệ gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-218.html.]

“Mẹ chồng cô lấy nước hoa đổi tiền, cô ?”

“Cô chứng minh nước hoa vấn đề?”

...

Hồ Tiểu Linh trả lời những câu đầu trôi chảy, đến câu cuối cùng mới ngập ngừng : “ dùng qua , thể chứng minh nó vấn đề.”

Tôn Đại Phúc khẩy: “Cô cô và Nguyễn Duẫn Đường là bạn , lời cô tin ?”

Trong nháy mắt, sắc mặt Hồ Tiểu Linh trắng bệch, ngón tay nắm c.h.ặ.t lấy tã lót của con, cô vội vàng : “Còn con nữa, nó cũng thể chứng minh!”

“Trẻ con nhạy cảm với mùi vị nhất, con ngửi qua đều cả, nước hoa đó chắc chắn vấn đề!”

Lời thốt , Tôn Đại Phúc cứng họng.

Còn Trần Cương trực tiếp xen : “Trẻ con dùng mà thì đúng là đủ để chứng minh nước hoa an .”

Tôn Đại Phúc tức giận quát: “Nếu nước hoa vấn đề, tại phu nhân William ngửi thấy ngất xỉu?”

Văn phòng lâm một mảnh im lặng.

Lúc , Nguyễn Duẫn Đường nhanh chậm mở miệng: “Vậy thì lời giải thích căn bản ...”

Chưa đợi cô xong, Nguyễn Mạt Lị đột nhiên đề nghị: “Nếu chị Hồ kiên quyết em bé dùng nước hoa của chị gái vấn đề gì, chi bằng thử nghiệm ngay tại chỗ một để chứng minh cho xem. Như cũng thể lập tức giải trừ hiềm nghi cho chị gái.”

Nghe , Hồ Tiểu Linh chút do dự gật đầu, định đưa tay đón lấy chai nước hoa.

Tim Nguyễn Duẫn Đường thắt , vội vàng giữ c.h.ặ.t Hồ Tiểu Linh, ngăn cản: “Không !”

Nguyễn Mạt Lị đắc ý như đạt mục đích: “Sao thế? Chị gái nước hoa của vấn đề nên dám để chị Hồ thử ?”

Hồ Tiểu Linh cũng nghi hoặc cô, nhỏ giọng : “Đường Đường, , đó thật sự xịt cho bé con , vấn đề gì cả.”

Nguyễn Duẫn Đường đối diện với đôi mắt nai con chân thành của Hồ Tiểu Linh, đáy lòng dâng lên một dòng ấm áp, cô lắc đầu với cô : “Chai nước hoa chai của , cô đừng thử.”

Hồ Tiểu Linh kinh ngạc trừng lớn mắt.

Nguyễn Mạt Lị nhạo một tiếng: “Chị gái, chị chột thì cũng thể hươu vượn như chứ? Đây nước hoa của chị thì còn thể là của ai?”

“Đây chính là dùng năm đồng tiền để đổi lấy từ chỗ chồng chị Hồ đấy.”

Năm đồng?

Một lọ nước hoa mà tốn tận năm đồng?

Đây là gần nửa tháng tiền lương của một bình thường đấy!

Trần Cương nhíu mày, vẻ mặt tán thành.

Nga

Nguyễn Mạt Lị lập tức đỏ hoe mắt giải thích: “ nghĩ chị gái đang túng thiếu nên mới bán giá cao như , đây là tiền chắt bóp từng đồng để mua ủng hộ chị .”

 

 

Loading...