Nguyễn Duẫn Đường nghi hoặc hỏi: “Không gặp Chính ủy ?”
Cô dứt lời, liền thấy nét mặt đàn ông cứng đờ .
“ báo cáo với ông là .”
Giang Dữ Bạch xong, một chân đạp ga, chiếc xe v.út mất dạng.
Nguyễn Duẫn Đường nhíu mày, lấy chìa khóa mở cửa.
Vừa mới mở khóa, Hồ Tiểu Linh từ nhà bên cạnh tới, đưa cho cô hai hũ dưa chua, ngượng ngùng : “Đây là dưa chua tự , cô thích ăn .”
Nguyễn Duẫn Đường đầy vẻ ngạc nhiên và vui mừng nhận lấy, : “Thích chứ, lâu cũng ăn dưa chua!”
Hồ Tiểu Linh thấy cô thích mới nhẹ lòng thở phào, quan tâm hỏi: “Nghe hôm nay cô Chính ủy Trần gọi đến đơn vị, việc gì chứ?”
“Không việc gì, chuyện giải quyết xong .”
Nguyễn Duẫn Đường xong, thấy cô dường như chuyện , liền mở cửa mời: “Hay là chúng nhà chuyện?”
Hồ Tiểu Linh nghĩ đến đứa nhỏ đang ở nhà một , lắc đầu, c.ắ.n môi thẹn thùng mở lời: “Đường Đường, nước hoa và hương liệu cô tặng , cô thể bán cho một ít ? Họ hàng bên nhà chồng cũng một ít.”
Nói xong, cô lập tức từ trong túi móc mấy tờ tiền hào.
Nguyễn Duẫn Đường lòng bàn tay nứt nẻ và những tờ tiền hào cũ kỹ quăn mép của cô , : “Đương nhiên là , nhưng tiền thì thôi , cô cho thêm nhiều dưa chua một chút là .”
Hồ Tiểu Linh vội vàng xua tay: “Như , chỗ dưa chua của đáng giá mấy đồng !”
“Ngàn vàng khó mua thứ thích, huống chi đây là món thích ăn nhất!” Nguyễn Duẫn Đường nhướng mày, : “Nếu cô cảm thấy áy náy thì giúp thêm chút củ cải chua là .”
Thấy cô thật sự thích, Hồ Tiểu Linh lúc mới gật đầu, nhưng vẫn nhét tiền tay cô.
Nguyễn Duẫn Đường nhất quyết nhận, xoay nhà lấy nước hoa và hương liệu đưa cho cô trốn biệt phòng.
Hồ Tiểu Linh thấy cũng chỉ thể ngoài cửa vài tiếng cảm ơn, thầm nghĩ nhất định thật nhiều loại dưa chua mang tới.
Nguyễn Duẫn Đường ngoài sân còn động tĩnh gì mới bếp nấu bát mì, ăn kèm với dưa chua Hồ Tiểu Linh đưa.
Một ngụm mì xuống, vị chua chua cay cay cực kỳ kích thích vị giác.
Đồ tự chất phụ gia, so với những thứ cô mua mạng kiếp còn ngon hơn nhiều.
Chẳng mấy chốc, một bát mì lớn sạch bách.
Nguyễn Duẫn Đường cảm thấy Hồ Tiểu Linh mà mở tiệm ăn vặt thì chắc chắn sẽ kiếm một món hời lớn.
Vừa thu dọn xong bát đũa, Giang Dữ Bạch đột nhiên thần sắc vội vã từ bên ngoài trở về.
“Trần Tri Sương những bông hoa đó là do Nguyễn Mạt Lị đưa.”
Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc một thoáng, hiểu ngay. Cô thắc mắc tại hôm đó chuyện trùng hợp như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-217.html.]
Giang Dữ Bạch cô, rõ ràng là vẫn còn chuyện .
Nguyễn Duẫn Đường đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của , thử hỏi: “Cấp tính toán xử trí Nguyễn Mạt Lị ?”
Giang Dữ Bạch gật đầu lắc đầu, khiến cô đến ngơ ngác, mới thấp giọng : “Nguyễn Mạt Lị nước hoa bó hoa đó là lấy từ chỗ cô.”
Nguyễn Duẫn Đường sửng sốt, mặt đầy vẻ khiếp sợ.
Trên đường đến văn phòng Chính ủy, Nguyễn Duẫn Đường nghĩ nghĩ , bảo Giang Dữ Bạch chờ cô một lát.
Cô vội vàng chạy tới sân nhà bên cạnh gõ cửa.
Hồi lâu , Hồ Tiểu Linh mới một tay ôm con, một tay kéo cửa , vui vẻ : “Đường Đường, cô tới ?”
Nguyễn Duẫn Đường đôi mắt trong veo của cô , hỏi: “Không việc gì, chỉ hỏi một chút, nước hoa tặng cô, cô từng đưa cho khác ?”
“Đương nhiên là , đó là cô tặng mà!” Hồ Tiểu Linh vội vàng lắc đầu, xong sực nhận điều gì, lo lắng hỏi: “Có xảy chuyện gì ?”
Nguyễn Duẫn Đường đơn giản qua vài câu, thấy đứa bé trong tay cô bắt đầu oa oa, liền bảo: “Không việc gì , một lát sẽ về, cô cứ bận việc .”
Nói xong, cô xoay rời .
Còn Hồ Tiểu Linh thì luống cuống tay chân dỗ dành đứa nhỏ, chờ con ngủ say, cô nghĩ đến điều gì đó, vội vàng đặt con lên giường, dùng chăn quấn kỹ chạy đến phòng chồng.
“Mẹ, hai hôm lấy lọ nước hoa của con, trả cho con ?”
Bà lão đang ở đầu giường ăn dưa hấu, tiếng liền phun hạt dưa xuống đất, quở mắng: “Mày cả ngày ở nhà trông con thì cần dùng nước hoa cái gì, học đòi mấy con yêu tinh bên ngoài, một chút cũng cần kiệm quản gia!”
Ngực Hồ Tiểu Linh nghẹn , nhưng cô đôi co với bà , hiện tại chủ yếu là hỏi xem lọ nước hoa còn ở chỗ chồng .
Nga
Cô cụp mắt xuống cầu xin: “Mẹ, con dùng, con chỉ xem một chút thôi.”
Ánh mắt bà lão khẽ biến đổi, giơ tay đuổi : “Nhìn cái gì mà , còn mau chăm con bé , lỡ nó ngã một cái tốn tiền!”
Hồ Tiểu Linh thấy liền hiểu vấn đề, đầu tiên trong đời cô xông phòng chồng lục lọi một trận.
Nước hoa tìm thấy, nhưng tìm một xấp tiền hào dày cộp.
“Mẹ đem nước hoa bán lấy tiền ?”
Hồ Tiểu Linh tức giận đến mức môi run rẩy, chính cô còn nỡ dùng, hơn nữa đây còn là món quà đầu tiên cô nhận từ bạn bè.
Trong lòng bà lão căng thẳng, giật xấp tiền từ tay cô, tát một cái thật mạnh: “Mày dám lục lọi đồ của tao , cho mày mặt mũi quá ?”
“Không đổi tiền chẳng lẽ để cho mày trang điểm ngoài câu dẫn đàn ông !”
Hồ Tiểu Linh tránh kịp, che lấy gò má sưng đỏ, tủi lạnh lòng.
Hai hôm cô xịt thử một , chồng đuổi theo đòi, cô đưa một lọ, chồng còn nữa, thậm chí còn ép cô xin thêm Nguyễn Duẫn Đường để tặng họ hàng.