Bà thím béo cũng tự kiểm tra một lượt, đó nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m chắc chắn : “Nó tuyệt đối rắc thứ gì đó, mũi lúc đó đột nhiên đau nhói, giống như thứ gì bay , sặc ngứa!”
Nguyễn Duẫn Đường lạnh: “Gió thổi qua, mũi bà bay sâu bọ sợi bông gì đó, bà cũng đổ cho ?”
Bà thím béo nghẹn lời, tức đến đỏ mặt nhưng bằng chứng. Kiều Thúy cũng con nhóc lanh mồm lanh miệng, bà đảo mắt, dịu giọng : “Dù nữa, Tiểu Phương cũng là vì đưa cô đến chỗ khác nghỉ ngơi nên mũi mới như , cô đưa Tiểu Phương nghỉ một chút .”
“Phụt!” Nguyễn Duẫn Đường suýt nữa bật , trò ăn vạ bắt cóc đạo đức đúng là bà chơi đến mức thượng thừa .
Kiều Thúy trầm mặt, nghiến răng uy h.i.ế.p: “Nguyễn đồng chí, cô đến mức thiếu tinh thần tương tương ái như chứ?”
“Không thật.” Nguyễn Duẫn Đường dứt khoát lắc đầu, “Bà thì bà mà đưa!”
Kiều Thúy nghẹn họng, ngờ cô nể mặt như . Những xung quanh cũng kinh ngạc, cô rốt cuộc còn sống yên trong khu tập thể nữa ? Không sợ về nhà Giang đoàn trưởng mắng !
Nguyễn Duẫn Đường mặc kệ những lời xì xào. Lửa giận của Kiều Thúy bốc lên đến tận đầu, vô tình thấy Phó đoàn trưởng đoàn văn công ở cách đó xa, bà lập tức vẫy tay: “Quan phó đoàn!”
Quan Linh tới, nghi hoặc hỏi: “Sao các còn ? Buổi biểu diễn sắp bắt đầu .”
Kiều Thúy thở dài, liếc về phía Nguyễn Duẫn Đường kể khổ: “Con bé nhà họ Giang xem biểu diễn, nhưng khán phòng chỗ cho nó. Tiểu Phương khuyên vài câu, ngờ mũi đột nhiên khỏe. nghĩ Nguyễn đồng chí tiện đường đưa Tiểu Phương một đoạn, ai ngờ nó ...”
Quan Linh qua liền hiểu chuyện, liếc cô gái xinh bên cạnh, ánh mắt đầu tiên là sáng lên, đó từ từ nhíu mày. Đẹp thì đúng là thật, đáng tiếc thiếu lòng đồng cảm. Bà thất vọng thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt : “Nếu cô thật sự xem, sẽ giữ chỗ cho cô, buổi biểu diễn hôm nay thể thêm chỗ .”
Nguyễn Duẫn Đường giải thích nữa: “ xem, đang đợi .”
Thế nhưng lời của cô trong mắt họ giống như đang tìm cớ để trốn tránh trách nhiệm. Không khí rơi bế tắc. Kiều Thúy vẻ bất đắc dĩ, áy náy với Quan Linh: “Thôi , buổi biểu diễn tham gia nữa, đưa Tiểu Phương về.”
“Như , hôm nay bà còn đại diện khu tập thể phát biểu nữa mà!” Quan Linh nhíu mày, thấy bộ dạng của bà liền sang răn dạy Nguyễn Duẫn Đường: “ cô bé thế nhỉ, bảo cô giúp một chút mà cũng ? Biểu diễn ngày nào chẳng , một buổi biểu diễn quan trọng hơn con ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-202-ai-dam-duoi-co-ay.html.]
Nguyễn Duẫn Đường lạnh, chỉ bà thím béo đang che mũi: “Bà sắp c.h.ế.t là dậy nổi mà nhất định để đưa?”
Mọi ngây , ngờ cô thể những lời tuyệt tình như . Quan Linh nhất thời nghẹn lời, định gì đó thì một phụ nữ ngoại quốc tóc vàng mắt xanh đột nhiên tới. Bà nhanh ch.óng nuốt lời định , nhiệt tình đón tiếp: “Chào ngài, William phu nhân!”
Thế nhưng phụ nữ thèm liếc bà lấy một cái, mà lướt qua thẳng đến mặt Nguyễn Duẫn Đường, còn thiết hôn má cô. Mọi kinh ngạc bộ dạng quen của hai , đột nhiên nhớ tới lời đồn “Nguyễn Duẫn Đường tiếng Anh” hôm qua. Họ cứ tưởng là bốc phét, nhưng giờ thấy hai chuyện mật chút trở ngại, ai nấy đều trừng lớn mắt.
Quan Linh bỗng nhận điều gì đó, chẳng lẽ cô đợi chính là Julia? Bà nghĩ Julia dùng tiếng Trung lơ lớ chất vấn: “Nghe... bà cho Đường Đường đợi , bà còn đuổi cô ?”
Nga
Quan Linh sợ hãi xua tay giải thích: “Không , , đây là hiểu lầm thôi!”
Julia lười giải thích, thẳng: “Đường Đường là khách mời, ai trong các đuổi cô chính là đuổi !”
Quan Linh biến sắc, vội vàng biện minh. Thế nhưng Julia để ý, trực tiếp nắm tay Nguyễn Duẫn Đường lễ đường. Quan Linh vội vàng theo, còn tâm trí để ý đến những khác.
Đám Kiều Thúy kinh ngạc đến mức khi mới phản ứng . Cả đám bắt đầu lo sợ: “Kiều phu nhân, chuyện ... bây giờ!”
Trong lòng Kiều Thúy cũng chút hoảng, lão Trần nhà bà coi trọng hai nước ngoài . Bà siết c.h.ặ.t t.a.y, bực bội : “Có ở đây, các sợ cái gì?”
Cả đám co rúm dám thêm, nhưng trong lòng đều vô cùng bất an.
...
Lễ đường quân đội đèn đuốc sáng trưng. Khi Julia bước lên t.h.ả.m đỏ, hai cô gái cao gầy mặc quân phục tiến lên tặng hoa: “Hoan nghênh William phu nhân đến với Long Quốc!”
Julia kinh hỉ nhận hoa, cảm ơn đưa hoa cho Nguyễn Duẫn Đường. Nguyễn Duẫn Đường định từ chối nhưng Julia nhất quyết tặng cô một cành.