Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 200: Đừng hòng ngủ giường

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:55:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Duẫn Đường dậy, bộ dạng sợ sệt của , cô dùng giọng điệu ôn nhu lạ thường, mỉm : “Được chứ, rửa mặt , bưng thức ăn ngay đây.”

“Cảm ơn chị dâu!” Thẩm Liệt Dương đói đến mức còn tâm trí quan tâm đến khuôn mặt đen sì của Đoàn trưởng nhà , sải bước chạy tới bồn nước rửa mặt.

Nguyễn Duẫn Đường cũng chẳng thèm để ý đến cái đang như cọc gỗ , lập tức bếp bưng thức ăn. Bữa cơm , ngoại trừ Thẩm Liệt Dương, hai còn đều chẳng động đũa mấy.

Người ăn xong một bát cơm cũng phát hiện sự bất thường. Hắn Đoàn trưởng bên cạnh đang tỏa khí lạnh c.h.ế.t , chị dâu đối diện tuy đang nhưng ý chạm tới đáy mắt, Thẩm Liệt Dương cảm thấy đầu to như cái đấu.

Hắn nhịn ghé tai Giang Dữ Bạch khuyên nhủ: “Đoàn trưởng, chọc chị dâu giận ? Còn mau dỗ dành ?”

Sắc mặt Giang Dữ Bạch trầm xuống. Anh dỗ? Anh bắt cái cô đặc vụ là may lắm .

Thấy thờ ơ, Thẩm Liệt Dương càng sốt ruột, c.ắ.n răng : “Đoàn trưởng, cứ bộ tịch , cẩn thận chị dâu đuổi ngoài, những ngày tháng ngủ giường của chẳng còn bao lâu !”

Thân hình Giang Dữ Bạch cứng đờ, định mắng thì liền chạm ánh mắt khiếp sợ nghi hoặc của đối diện. Hai luồng ánh mắt giao , cuối cùng hóa thành cái hoảng sợ như thể thấy sắc lang.

“...” Giang Dữ Bạch cạn lời.

Đến lúc Thẩm Liệt Dương mới giật nhận khống chế âm lượng. Hắn hổ giải thích: “Chị dâu, em cũng chỉ vì lo lắng cho đời sống hòa thuận của chị thôi mà!”

Nguyễn Duẫn Đường khẩy: “Quan tâm lắm, đừng quan tâm nữa.”

Nói xong, cô cảm thấy nuốt trôi cơm nữa, tìm cái cớ cửa. Thẩm Liệt Dương cứng đờ, chọc chọc bên cạnh, nhỏ giọng lầm bầm: “ bảo chị dâu giận mà, ngài đêm nay đừng hòng ngủ giường.”

Giang Dữ Bạch vốn định vốn dĩ cũng từng ngủ giường. Ý nghĩ lóe lên, cả bỗng thấy rùng . Sao suy nghĩ như ? Chẳng lẽ mấy giấc mộng suy nghĩ lung tung ? Lại còn đối với phụ nữ nghi là đặc vụ nữa!

Sắc mặt trầm xuống, dần bình tĩnh : “Cơm ăn xong thì việc .”

Thẩm Liệt Dương tức khắc cầm lấy bát đũa, nhanh ch.óng lùa nốt chỗ cơm. Ăn xong, chủ động thu dọn bát đũa. Để tránh chạm mắt với Đoàn trưởng, dọn xong bếp liền quét tước luôn cả phòng khách.

Đang quét, bỗng nhiên từ gầm sô pha quét một cuốn sổ. Hắn thoáng qua kêu lên một tiếng, bất mãn : “Đoàn trưởng! Sao thể ném cái bản liệu vất vả chép tay lung tung như chứ!”

Hắn dứt lời, còn trầm mặc bên bàn ăn như một cơn gió lao đến, giật lấy cuốn sổ trong tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-200-dung-hong-ngu-giuong.html.]

“Tìm thấy ở ?” Giọng lạnh đến dọa .

Thẩm Liệt Dương run b.ắ.n , chỉ khe hở sô pha: “Thì ở gầm sô pha ạ.”

Giang Dữ Bạch qua, chỗ đó đúng là một góc khuất, nếu lấy đồ khều thì căn bản thể phát hiện . Anh mở cuốn sổ xem vài trang. Thẩm Liệt Dương chép tỉ mỉ, ước chừng mười mấy trang, trong vài phút ngắn ngủi căn bản thể nhớ kỹ , huống chi cô và bọn họ vẫn luôn ở cùng .

cũng loại trừ khả năng cô cố ý ném cuốn sổ xuống gầm sô pha để buổi tối lén lấy . Anh nhét cuốn sổ khe sô pha, trầm giọng dặn dò: “Chuyện cho chị dâu .”

Thẩm Liệt Dương đầy đầu dấu chấm hỏi, hỏi dám, chỉ thể gật đầu.

Nga

Mãi đến khi mặt trời lặn, thu dọn đồ đạc chuẩn về ký túc xá. Vừa khỏi sân, Nguyễn Duẫn Đường mang một túi đồ khô gói kỹ cùng mấy túi thơm chống côn trùng đưa cho . Thẩm Liệt Dương vô cùng kích động, chút ngượng ngùng.

Nguyễn Duẫn Đường hào phóng : “Lần ăn gì cứ với , cơm nước bao no.”

Thẩm Liệt Dương rơi nước mắt, từ khi rời nhà đến nay ai đối xử với như . Sau khi Nguyễn Duẫn Đường xoay , do dự một chút mở miệng: “Chị dâu, khi nhà chị tuyệt đối đừng đến gần ghế sô pha nhé.”

Nguyễn Duẫn Đường nghi hoặc đầu : “Vì ?”

Thẩm Liệt Dương ánh mắt lấp lóe: “Hôm nay em dọn dẹp phát hiện gầm sô pha phân chuột, chắc là chuột qua đấy.”

“Sao chuột ?” Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc, bỗng nhiên nhận ánh mắt lấp lửng của , trong lòng thoáng qua một tia kỳ lạ.

Thẩm Liệt Dương: “Em cũng , dù em giúp chị đặt t.h.u.ố.c diệt chuột , chị dâu nhớ mấy ngày nay đừng cạnh sô pha.”

“Được, , cảm ơn nhé.” Nguyễn Duẫn Đường sắc mặt đổi lời cảm ơn.

Vào nhà, cô đang chuyển chăn gối từ sô pha sang phòng khác mà lâm trầm tư.

“Phòng khách nhiều muỗi, phòng ngủ sàn.” Giang Dữ Bạch cầm cái gối cuối cùng, thuận miệng .

“Đây là nhà của , ngoài phòng của , cần báo cáo với .” Nguyễn Duẫn Đường nhạt trở về phòng.

Giang Dữ Bạch khựng , sắc mặt trầm xuống. Ngày mai nhất định trị cái miệng của Thẩm Liệt Dương!

Anh phòng, trải chăn nệm xuống đất. Nằm xuống sàn cứng như đá, bên tai còn tiếng muỗi vo ve, lặng lẽ chịu đựng, chú ý động tĩnh bên ngoài. Nửa giờ, một giờ, hai giờ trôi qua... Mãi đến khi nhịn mà đập c.h.ế.t con muỗi thứ ba hút no m.á.u, bên ngoài rốt cuộc cũng tiếng bước chân.

Loading...