Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 193: Túi thơm đuổi muỗi

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:55:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Duẫn Đường thấy cô hiếm khi lộ vẻ mặt trẻ con, cũng thêm vài câu: “Ví dụ như hoa hồng, hoa nhài, hoa huệ, diên vĩ, dành dành...”

“Oa, mấy loại nhiều cái cũng từng qua, cô thế mà đều trồng !” Hồ Tiểu Linh hâm mộ mặt, thầm cảm thán.

Nguyễn Duẫn Đường thuận miệng : “Thật cũng là vì điều hương nên mới trồng hoa, tặng cô mấy lọ nước hoa từ mấy loại hoa .”

“Cô còn nước hoa?” Hồ Tiểu Linh càng thêm chấn động, cô ngay cả dầu thơm còn dùng qua, nhiều nhất chỉ dùng nước hoa sáp, đến dầu thơm cũng quý giá lắm .

Nguyễn Duẫn Đường khiêm tốn là tự học trong sách.

phụ nữ tóc vàng mắt xanh ở đằng xa ánh mắt nữa dừng cô, thật sâu đ.á.n.h giá vài , đáy mắt hiện lên vẻ tò mò cùng kinh ngạc.

“Này, bà mua ?” Chủ sạp thấy nước ngoài nửa ngày mua, sốt ruột hỏi.

Người phụ nữ gật đầu, dùng tay chỉ vài món rau.

Chủ sạp mắt sáng lên, vội vàng hỏi bà bao nhiêu.

dùng tiếng Trung trúc trắc gian nan một con , chủ sạp tuổi tác cao, tai nghễnh ngãng, nửa ngày vẫn hiểu.

“Mười là bốn?”

Người phụ nữ cũng cuống lên: “Four! Four!”

“Gì cơ?”

“Four!”

“Bà tiếng , thế là ý gì !”

Bên hai đều gấp đến đỏ mắt, nhưng xung quanh cũng hiểu, thương mà giúp gì .

Lúc , giọng nữ mềm nhẹ truyền đến: “Bà ơi, bà là bốn.”

Nghe tiếng, bà chủ sạp già giơ bốn ngón tay về phía phụ nữ , phụ nữ vội vàng gật đầu, cảm kích về phía cô gái nhỏ bên cạnh.

Nga

Đợi khi thấy rõ diện mạo của cô, trong mắt bà hiện lên vẻ kinh ngạc, vội vàng lời cảm ơn.

“Không cần cảm ơn.” Nguyễn Duẫn Đường cũng dùng tiếng Anh đáp .

Sự kinh hỉ trong mắt phụ nữ càng đậm, hai trao đổi tên họ mới tạm biệt.

Mà Hồ Tiểu Linh chấn động thêm nữa, đường trở về vẻ sùng bái vẫn tan.

Khi sắp về đến nhà, Nguyễn Duẫn Đường bảo cô chờ ở ngoài cửa một lát.

Lúc trở , cô cầm một nắm hương liệu và một lọ nước hoa đưa qua.

“Cái hương là để đuổi muỗi, nước hoa là mùi hoa hồng, mùi đậm nên nhất xịt ít thôi.”

Hồ Tiểu Linh đầy mặt kinh hỉ, vội vàng móc tiền, cô giữ tay .

“Cái tặng cô, cô nếu cứ đòi đưa tiền là coi là bạn bè .” Nguyễn Duẫn Đường cố ý .

Hai ngày , động tĩnh bên phía Dương Xuyên đều là do Hồ Tiểu Linh lén đưa tin cho cô.

Hồ Tiểu Linh vốn dĩ ở nhà chồng sống cũng , chồng là kẻ bám váy , chồng chanh chua hám danh lợi, cô thể giúp thật sự là dễ dàng.

Hồ Tiểu Linh vội vàng xua tay, gấp đến độ mặt đỏ bừng: “Không... Không , đương nhiên coi cô là bạn bè.”

cũng dám tưởng tượng Nguyễn Duẫn Đường thế mà coi là bạn, bởi vì chồng cô đáng ghét nên cô ở trong đại viện chẳng lấy một bạn nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-193-tui-thom-duoi-muoi.html.]

“Được , coi là bạn thì đừng cảm ơn.”

Nguyễn Duẫn Đường đẩy tay cầm tiền của cô về, phía đột nhiên vang lên một giọng nam kinh ngạc.

“Chị dâu, cái gì mà thơm thế ạ!”

Nguyễn Duẫn Đường Thẩm Liệt Dương đang ôm một đống dụng cụ, nghĩ nghĩ : “Là hương đuổi muỗi, lát nữa lấy cho một ít.”

“Oa, chị dâu chị cũng quá , em mỗi ngày đều sắp muỗi khiêng .” Thẩm Liệt Dương khổ sở than vãn.

Nguyễn Duẫn Đường buồn vẫy tay chào tạm biệt Hồ Tiểu Linh, đó nhà lấy hương cho Thẩm Liệt Dương.

Hôm nay bọn họ còn nhiệm vụ huấn luyện, chỉ thể chờ huấn luyện kết thúc mới qua đây việc .

Cho nên Thẩm Liệt Dương cầm hương liền hì hì rời .

Khi đến sân huấn luyện, bên hông treo một cái túi thơm màu xanh lam, cả tỏa một mùi hương tươi mát dễ ngửi.

Tất cả đều nghi hoặc về phía , nhạo: “Mày kiếm cái thứ đồ ẻo lả của đàn bà thế ?”

Thẩm Liệt Dương hung hăng trừng : “Cái gì mà đàn bà ẻo lả, đây là túi thơm, đuổi muỗi đấy!”

Mấy đầy vẻ khinh thường dời mắt , nhưng đến lúc đang huấn luyện muỗi đốt cho sưng vù cả , mà Thẩm Liệt Dương vẫn lông tóc vô thương, bọn họ mới sâu sắc hâm mộ ghen tị.

Chờ bọn họ nhịn truy vấn nguồn gốc, Thẩm Liệt Dương đắc ý nhướng mày, nhất quyết , đám cuống c.h.ế.t.

Mãi cho đến khi Giang Dữ Bạch sân huấn luyện, hiện trường mới yên tĩnh .

Giang Dữ Bạch lạnh lùng quét mắt qua, ánh mắt dừng ở bên hông Thẩm Liệt Dương, kiểu dáng túi thơm quen thuộc , nhíu mày .

Mà Thẩm Liệt Dương vẫn phát giác dị thường, khi Đoàn trưởng nhà đến gần, còn nháy mắt với , nhỏ giọng :

“Đoàn trưởng, giúp lời cảm ơn với chị dâu nhé, cái túi thơm hiệu quả đuổi muỗi cũng quá .”

Giang Dữ Bạch liếc một cái, : “Dùng lắm ?”

Thẩm Liệt Dương thản nhiên tự đắc giơ ngón tay cái lên: “ , quả thực thể hơn!”

Giang Dữ Bạch mỉm , bỗng nhiên lệnh: “Thẩm Liệt Dương, bước khỏi hàng.”

“Có!” Thẩm Liệt Dương sải bước tiến lên.

“Hít xà đơn một trăm cái.”

Thẩm Liệt Dương: ???

“Còn ?” Giang Dữ Bạch đến thấm .

Thẩm Liệt Dương sợ run , hỏi cũng dám hỏi.

Mãi đến khi xong một trăm cái hít xà đơn, mệt đến thở hồng hộc, ánh mắt lơ đãng lướt qua bên hông trống trơn của Đoàn trưởng nhà , bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ.

Sự tức giận và phục trong mắt , tất cả đều hóa thành đồng cảm.

...

Nguyễn Duẫn Đường một bữa cơm trưa thịnh soạn, gian điều hương một lát thì bên ngoài tới.

 

 

Loading...