……
Ở một phía khác, Dương Xuyên mặt mày xám xịt trở về nhà khách. Nguyễn Mạt Lị lòng nóng như lửa đốt chạy đón: “Anh Xuyên, nông nỗi ? Đồ đạc hết ?”
“Mụ già là băng nhóm gây án tổ chức, đ.á.n.h với bọn họ một trận trò.” Dương Xuyên áy náy cô , “Bọn họ đông quá, đ.á.n.h , còn suýt chút nữa đ.â.m trúng.”
“Cái gì?” Nguyễn Mạt Lị kinh hãi, vội vàng kiểm tra một lượt, thấy vết thương mới mới thở phào: “Không , chỉ cần là .”
“ đó là đồ đạc em bán hết trang sức mới mua mà.” Vành mắt Dương Xuyên đỏ hoe, c.ắ.n răng : “Anh sẽ liều mạng với bọn họ!”
“Đừng!” Nguyễn Mạt Lị túm c.h.ặ.t t.a.y , trầm giọng : “Trang sức mất còn thể mua , chỉ cần vẫn còn ở đây, chúng sợ ngày Đông Sơn tái khởi!” Nói xong, cô tiếp: “Anh Xuyên, chúng mua vé tàu về đơn vị ngay bây giờ .”
Dương Xuyên hiểu vì Nguyễn Mạt Lị đột nhiên coi trọng đến thế, nhưng điều đó ngăn cảm giác ưu việt dâng lên trong lòng, ái hôn cô một cái: “Sao gấp gáp thế, phép nghỉ của vẫn còn mấy ngày nữa mà.”
Nguyễn Mạt Lị thể rằng trở về sớm sẽ quân công và lợi ích chờ sẵn, cô chỉ thể nũng nịu: “Em chỉ sớm một chút, để còn dạo quanh đơn vị của xem thế nào.”
Dương Xuyên giọng ngọt ngào thì xương cốt đều mềm nhũn, thể đồng ý, lập tức mua vé xe ngay.
……
Trên đường về, Nguyễn Duẫn Đường vẫn luôn thắc mắc tại Nguyễn Mạt Lị dính lấy Dương Xuyên, chẳng cô thích Giang Dữ Bạch ? Hơn nữa cô còn mua cả sách ôn thi đại học. Việc khôi phục thi đại học là năm 1977, cách hiện tại những hai năm, cô ? Trừ phi cô cũng kỳ ngộ, chẳng lẽ cũng là trọng sinh?
Nguyễn Duẫn Đường mải mê suy nghĩ, mãi cho đến khi về tới cửa nhà đụng mới hồn. Cô ngẩng đầu đàn ông đang im như khúc gỗ ở cửa, hỏi: “Anh ngoài gì?”
Giang Dữ Bạch đạm mạc liếc cô một cái: “Cậu của cô bảo cút .”
“Hả?” Nguyễn Duẫn Đường ngẩn , mới phản ứng chắc là đang cô trút giận. “Ngại quá, chút hiểu lầm với , để giải thích là .” Cô ngượng ngùng , nhanh ch.óng lấy chìa khóa mở cửa.
Sau khi cửa mở, cô nghiêng hiệu mời . Giang Dữ Bạch vẫn ngay, chỉ : “Cô .”
*Cũng lịch sự gớm nhỉ. Có chút dáng dấp của nam phụ ôn nhu trong nguyên tác đấy.*
Nguyễn Duẫn Đường khách sáo, nhấc chân bước qua ngưỡng cửa. Giây tiếp theo, “vèo” một cái, một quyển sách dày cộp nện thẳng xuống ngay bên chân cô. Nếu cô phản ứng nhanh, quyển sách đó đập trúng chân cô .
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-155-chang-re-o-re.html.]
“Đường Đường! Sao là con!” Nguyễn Phương Nam kinh hồn bạt vía, vội vàng lăn xe lăn gần.
Đầu óc Nguyễn Duẫn Đường đình trệ mất ba giây, mới đầu về phía đàn ông đang phía . Sắc mặt vẫn bình thản, chút sơ hở nào. *Anh chắc cố ý để đập trúng đấy chứ?*
Lúc , khi kiểm tra thấy cháu gái , Nguyễn Phương Nam mới đầu quở trách Giang Dữ Bạch: “Cậu là đàn ông mà ngay cả phụ nữ cũng bảo vệ xong, cái loại con rể ở rể như gì! Ngoài cái mặt , còn cái gì để lấy lòng Đường Đường?”
Ở rể? Lấy lòng? Khoan , đang hươu vượn cái gì ?
Nguyễn Duẫn Đường đàn ông phía , thấy sắc mặt dần trở nên âm trầm đáng sợ. Cô nhặt quyển sách chân lên xem, sắc mặt đột nhiên đổi. Bìa quyển sách dùng chữ to mạ vàng : 《 Sự tu dưỡng của rể ưu tú 》.
Không kiếm loại sách nữa. Đầu cô to như cái đấu, vội vàng kêu dừng: “Cậu, bậy gì đó, con rể ở rể!” Nói xong, cô liếc Giang Dữ Bạch một cái, vội vàng đẩy xe lăn của phòng khách.
Ánh mắt sắc bén phía vẫn dán c.h.ặ.t lên lưng cô như lưỡi d.a.o. Nguyễn Duẫn Đường ghé tai Nguyễn Phương Nam, lo lắng : “Cậu, đừng lung tung nữa mà!”
Nguyễn Phương Nam nghiêm trang: “Ta bậy . Hôm qua chẳng đám nhắm tiền nhà ? Vậy tìm ở rể chẳng là giải quyết chuyện ? Hơn nữa tiểu t.ử lạnh lùng săn sóc, lúc giúp con dạy dỗ đàng hoàng!”
Nguyễn Duẫn Đường: “……”
Cô thể chuyện hôn nhân hợp đồng, bằng chắc chắn sẽ chấp nhận . Cuối cùng, cô nhỏ giọng thuyết phục: “Ngài chỉ khiến càng xa cách hơn thôi. Hơn nữa ai bảo ở rể thì tham tài? Người cha tệ bạc của con chẳng là ví dụ sờ sờ đó ?”
Nguyễn Phương Nam nghẹn lời.
“Con chỉ sống với , con thật lòng thích , ngài đừng lo lắng nhiều quá.”
“Con thích ở điểm nào? Chỉ con thích thì ích gì?” Nguyễn Phương Nam cảm thấy cô đang dối để trấn an .
Nguyễn Duẫn Đường cứng họng, lập tức c.h.é.m gió thành bão: “Đương nhiên là chứ! Nhìn khuôn mặt trai của , con thể ăn thêm hai bát cơm! Bờ vai rộng , vòng eo thon , đôi chân dài , con đều thể chơi xích đu đó luôn... Tên Dương Xuyên tính là cái thá gì, đúng là mắt con vấn đề!”
Cô dứt lời, đột nhiên cảm giác sống lưng lạnh toát. Theo bản năng đầu , thấy ở cửa đang cúi đầu, cô mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Còn Nguyễn Phương Nam thì dùng ánh mắt quái dị, một lời khó hết cháu gái , mấp máy môi định gì đó thôi.