Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:53:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

còn dứt lời, ánh mắt lạnh lẽo như mũi tên nhọn của Tần Thấm dừng cổ bà , nghiến răng nghiến lợi ngắt lời:

“Vòng cổ của mày ở !”

Hà Dịch Nhu nhíu mày, định mở miệng thì Nguyễn Duẫn Đường liền chắn , sốt ruột hoảng hốt :

“Đây là con tặng dì Hà, liên quan đến cha con !”

Tần Thấm vẻ mặt đầy chột của cô, siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, gầm gừ: “Sao liên quan đến ông !”

Ánh mắt Nguyễn Duẫn Đường lập lòe: “Đây là đồ con để cho con, con tự nguyện tặng cho dì Hà, đương nhiên liên quan đến cha con.”

Sắc mặt Tần Thấm đột nhiên tái nhợt như tờ giấy, móng tay cắm sâu lòng bàn tay cũng cảm thấy đau.

Cái dây chuyền rõ ràng là bà nung chảy di vật của Nguyễn Lan để đúc , tốn ít công sức, bà còn nỡ đeo ngoài nào!

Chuyện chỉ Thẩm Vi An , hiện giờ nó xuất hiện cổ Hà Dịch Nhu.

Hai mắt bà như phun lửa, xông lên tát mạnh một cái.

“Con tiện nhân !”

“Á ——”

Gương mặt trắng nõn của Hà Dịch Nhu nháy mắt sưng đỏ một mảng, bà ôm mặt thể tin nổi Tần Thấm: “Tần Thấm, dựa cái gì mà cô đ.á.n.h !”

Tần Thấm đang trong cơn thịnh nộ, xắn tay áo lao cấu xé: “Mày là cái đồ đĩ thõa đê tiện còn dám hỏi !”

Nguyễn Duẫn Đường ở một bên, giả vờ khuyên can: “Dì Tần, dì đừng đ.á.n.h nữa, chờ ngày mai cha con là dì xong đời đấy!”

mà, lời đối với Tần Thấm chẳng khác nào đổ thêm dầu lửa.

Hà Dịch Nhu vốn dĩ hình yếu ớt, căn bản chống đỡ nổi, chẳng mấy chốc khuôn mặt sưng vù hình , ấn xuống đất đ.á.n.h tới tấp.

“Cứu mạng với! Cứu mạng!”

Tiếng la thê lương của phụ nữ trong nháy mắt đ.á.n.h thức những ở gần đó.

“Dừng tay cho tao!”

Là Thẩm Vi An và Dương Hiển.

Hai vội vàng chạy tới, cúc áo còn kịp cài.

Thẩm Vi An má vết bầm tím, che màu đỏ của rượu, đường còn khập khiễng.

Trông giống đ.á.n.h giống ngã.

Nguyễn Duẫn Đường hài lòng cong khóe môi, tranh thủ lúc hai đang nóng lòng kịp nhận sự việc, cô liền đón đầu tới.

“Cha, cha mau cứu dì Hà . Con chẳng qua chỉ tặng dì Hà một chiếc vòng cổ của con, thế mà dì Tần giận điên lên, còn cứ khăng khăng là do cha tặng.”

Thẩm Vi An thấy thế, sắc mặt lạnh xuống, gầm gừ mắng: “Tặng cái vòng cổ thì ? Bà thật sự nghĩ đồ đạc của mày đều là của một chắc!”

Ông vẫn luôn Tần Thấm ghen ghét và chán ghét Nguyễn Lan. Trước độc chiếm những món trang sức đó thì thôi , hiện tại dám bắt nạt đến Tiểu Nhu!

Hắn lập tức xông lên đẩy Tần Thấm , che chắn cho Hà Dịch Nhu.

Tần Thấm ngã sõng soài đất, đau đến trắng bệch cả mặt, gầm lên: “Thẩm Vi An! Ngươi dám vì con tiện nhân đó mà đẩy !”

Nga

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-137.html.]

Thẩm Vi An thèm liếc một cái, chỉ Hà Dịch Nhu đang ở đất với khuôn mặt sưng vù, như mưa, lòng đau như cắt, giận dữ quát Tần Thấm:

“Đồ đàn bà chanh chua! Đồ đàn bà chanh chua!”

“Ngươi là đồ đàn bà chanh chua?” Tần Thấm tức đến run cả môi, “Ngươi là chồng , ngươi che chở cho phụ nữ khác mắng là đồ đàn bà chanh chua, còn đem vòng cổ của đưa cho khác, ngươi còn mặt mũi mắng ?”

Hà Dịch Nhu tủi nức nở, cố gắng đẩy Thẩm Vi An để dậy từ trong lòng ông , Thẩm Vi An đau lòng c.h.ế.t, lập tức trở mặt quát lớn:

“Ta mắng ngươi thì nào, tặng thì nào? Ngươi nghĩ rời khỏi thì ngươi còn sống ?”

Sắc mặt Tần Thấm trắng bệch, trái tim như d.a.o cứa.

đột nhiên nhớ tới Nguyễn Lan lúc liệt giường, và Thẩm Vi An mật, c.h.ế.t nhắm mắt nuốt xuống thở cuối cùng.

Đây lẽ chính là báo ứng .

Nước mắt dần dần mờ tầm mắt, phản chiếu hình ảnh Thẩm Vi An ôm Hà Dịch Nhu rời .

Nguyễn Duẫn Đường dáng vẻ đau đớn đến c.h.ế.t của bà , đáy mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo.

*Mới thế chịu nổi , trong sách của nguyên chủ tức c.h.ế.t tươi cơ mà!*

“Dì Tần, tối nay chắc cha con sẽ về , dì mau lên lầu ngủ .” Nguyễn Duẫn Đường tiến lên đỡ bà dậy, khuyên nhủ.

Tần Thấm bỗng nhiên ngước mắt, “Có ngươi sớm cha ngươi và Hà Dịch Nhu gian díu với ?”

Ánh mắt Nguyễn Duẫn Đường lóe lên, “Dì… Dì Tần, dì đang , dì Hà là chồng tương lai của con mà.”

Nghe xong lời , Tần Thấm châm chọc thành tiếng.

lạnh lùng hất tay Nguyễn Duẫn Đường , tự khập khiễng trong phòng.

Đi nửa đường, bà bỗng nhiên đầu, chằm chằm Nguyễn Duẫn Đường, một cách quỷ dị: “Ngươi đoán xem tại cha ngươi từ nhỏ đối xử lạnh nhạt với ngươi?”

Nguyễn Duẫn Đường giả vờ ngơ ngác: “Vì ạ?”

“Muốn , chuyện của cha ngươi và Hà Dịch Nhu, ngươi kể cho từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.”

Nguyễn Duẫn Đường kinh ngạc .

Tần Thấm lạnh giọng uy h.i.ế.p: “Đừng giả ngu, ngươi đồng ý thì cũng đừng mong nguyên nhân.”

Nguyễn Duẫn Đường đấu tranh một hồi gật đầu.

Tần Thấm lúc mới hài lòng đầu lên lầu.

Nguyễn Duẫn Đường bóng lưng bà , suy đoán trong lòng chứng thực.

Nguyên chủ lẽ thật sự con của Thẩm Vi An.

nguyên chủ tuyệt đối là con của Nguyễn, bởi vì tối qua cô xem ảnh của hai , gần như đúc từ một khuôn.

Sau đó cô loạng choạng lên lầu, trong lúc vô tình thấy Nguyễn Mạt Lị rẽ tầng ba.

Nguyễn Duẫn Đường lảo đảo trở về phòng, một lát mở cửa phòng, tránh né , rón rén về phía tầng ba.

 

 

Loading...