Thập Niên 70: Tư Bản Đại Tiểu Thư, Dọn Không Gia Sản, Gả Vai Ác Đại Lão - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:53:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hiểu Hiểu!” Hà Dịch Nhu lạnh giọng quát lớn: “Con lấy rượu tới đây.”

Dương Hiểu Hiểu chạm ánh mắt của , cuối cùng tình nguyện dậy lấy rượu.

Rượu Miên Trúc nhập khẩu thập niên 70 cay nồng, độ cồn cũng thấp.

Nguyễn Duẫn Đường lập tức rót cho mỗi một ly, trong đó cố ý rót cho Thẩm Vi An một ly đầy tràn.

Cuối cùng cô bưng chén rượu lên kính, ánh mắt đầy vẻ nỡ: “Cha, con sắp xuất giá , cảm tạ công ơn dưỡng d.ụ.c bao năm qua của cha.”

Ánh mắt Thẩm Vi An thoáng buông lỏng, nhưng khi thấy gương mặt giống vợ đến bảy tám phần của cô, ông lạnh nhạt bưng rượu lên uống một cạn sạch:

“Sau mày gả cho Tiểu Xuyên nhớ tuân thủ tam tòng tứ đức, kiềm chế cái tính khí của mày , đừng gây phiền toái cho Tiểu Xuyên!”

Nguyễn Duẫn Đường rũ hàng mi dài xuống, che sự lạnh lẽo, ngoan ngoãn gật đầu.

*Không còn tưởng Dương Xuyên mới là con trai ruột của ông đấy!*

Bỗng nhiên, cô bừng tỉnh ngẩng đầu, về phía bên cạnh.

Dương Xuyên phát hiện ánh mắt cô, tự chủ thẳng lưng lên, lạnh nhạt : “Em xác thật cần thu liễm tính , còn giữ cách với khác phái xa lạ nữa.”

“Ha hả.” Nguyễn Duẫn Đường nhàn nhạt thu hồi ánh mắt.

Dương Xuyên nhíu mày, tổng cảm thấy hai tiếng của cô giống như đang trào phúng.

Bất quá nghĩ đến việc cô chung quy vẫn là yêu , cũng thèm so đo nhiều như .

Một bữa cơm, Nguyễn Duẫn Đường mượn đủ các loại cơ hội chuốc Thẩm Vi An vài ly rượu, liên quan Dương Xuyên cũng chuốc mấy chén.

Dương Hiểu Hiểu nếm một ngụm liền đau đầu lên lầu ngủ.

Trên bàn hiện tại chỉ còn Dương Hiển đang trầm mặc uống rượu, cùng với Thẩm Vi An uống đến hai má đỏ bừng, lảo đảo túm lấy Dương Xuyên buông.

Dương Xuyên uống đến mức gục xuống bàn ngủ .

Hà Dịch Nhu lòng như lửa đốt, ở bên cạnh khuyên: “Mọi đừng uống nữa, thời gian còn sớm! Lại uống nữa là về !”

Thẩm Vi An uống đến hưng phấn, thuận tay nắm lấy tay bà đặt lên đùi, tủm tỉm : “Không về thì về nữa, ngủ ở đây!”

Ông nắn bóp tay bà .

Trong lòng Hà Dịch Nhu thót lên một cái, liều mạng giãy giụa, nhưng tay Thẩm Vi An cưỡng ép giữ c.h.ặ.t ở phần đùi trong.

nhất thời gấp đến độ sắc mặt đỏ bừng, hổ về phía Nguyễn Duẫn Đường giải thích: “Cha con uống nhiều quá .”

Nguyễn Duẫn Đường nhướng mày, lơ đãng liếc Dương Hiển bên cạnh rót đầy một ly rượu uống cạn, đề nghị :

“Cha con còn vững, là để ông ngủ đây .”

“Hả? Thế lắm .” Ánh mắt Hà Dịch Nhu do dự.

Nguyễn Duẫn Đường lo lắng: “Nửa đêm đường tối cũng an , nhỡ cha con giữa đường ngã thì ?”

“Vậy thì ngủ đây.” Hà Dịch Nhu lập tức quyết định, đầu chỉ huy Dương Hiển: “Ông giúp đỡ đưa Vi An lên lầu .”

Dương Hiển trầm mặc siết c.h.ặ.t chén rượu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-136.html.]

Nga

Hà Dịch Nhu bất mãn: “Mau lên chứ, còn lề mề nữa lát ông cảm lạnh thì .”

Một lát , Dương Hiển đặt mạnh ly rượu xuống bàn, kêu “cạch”, dậy túm lấy cánh tay Thẩm Vi An, động tác lưu loát thô lỗ.

“Ai đấy, đừng quấy rầy ông đây ngủ!” Thẩm Vi An hùng hổ giãy giụa.

Hà Dịch Nhu nhíu mày, định mở miệng thì Nguyễn Duẫn Đường bỗng nhiên giữ c.h.ặ.t lấy bà : “Dì Hà, dì thể đưa con về nhà ? Muộn quá con sợ.”

Hà Dịch Nhu bộ dáng sợ hãi của cô, ôn nhu : “Đương nhiên là .”

“Vậy chúng nhanh .” Nguyễn Duẫn Đường lập tức kéo bà ngay.

Hà Dịch Nhu kịp dặn dò thêm gì nữa, vội vã kéo khỏi cửa.

Chờ khỏi cửa, Nguyễn Duẫn Đường kêu ch.óng mặt, cực chậm. Chờ đến khi về tới Nguyễn gia thì gần 10 giờ đêm.

Vừa mở cổng lớn, Hà Dịch Nhu liền chuẩn về nhà, nhưng Nguyễn Duẫn Đường lảo đảo kéo bà chuyện.

“Dì Hà, dì… dì yên tâm, con và cha con đều sẽ đối với dì!”

“Trang sức của con gì gì đó con đều cho dì hết, cha con cũng đồng ý , hì hì!”

“Vậy dì nguyện ý cùng… con… cùng cha con trở thành một nhà thật sự !”

Sắc mặt Hà Dịch Nhu khẽ biến, tổng cảm thấy cách của cô kỳ quái. Bà định mở miệng, Nguyễn Duẫn Đường đột nhiên ôm c.h.ặ.t lấy bà .

“Dì Hà dì chứ, con gả đến nhà dì !” Cô nháo, bắt đầu phát điên lên.

Hà Dịch Nhu ồn ào đến đau cả đầu, tóc cũng túm rụng một nắm, bà vội vàng gật đầu: “Nguyện ý nguyện ý, dì đương nhiên nguyện ý .”

Nguyễn Duẫn Đường lúc mới thỏa mãn buông bà , ngây thơ : “Con ngay mà, chúng mới là một nhà thật sự!”

dứt lời, phía đột nhiên vang lên một giọng nữ bén nhọn.

“Đường Đường!”

Dưới bóng tối, khóe môi Nguyễn Duẫn Đường khẽ cong lên. Cô lảo đảo buông Hà Dịch Nhu , xoay , dụi mắt như thể mới .

“Dì Tần! Sao dì còn ngủ ạ!”

Cổng sắt mở rộng, trong nhà bật đèn. Tần Thấm ở cửa, sắc mặt trắng bệch đáng sợ.

lạnh lùng quét mắt hai , nén giận hỏi: “Cha mày ?”

“Cha con đương nhiên ở Dương gia !” Nguyễn Duẫn Đường ngây thơ vô tội.

Sắc mặt Tần Thấm đột nhiên đổi, chất vấn: “Cha mày muộn thế còn ở Dương gia gì?”

“Đương nhiên là ở Dương gia ngủ , bằng còn thể gì.” Nguyễn Duẫn Đường như một kẻ ngốc.

Trái tim Tần Thấm như ngừng đập, nghĩ đến cuộc đối thoại , chân bà mềm nhũn, suýt ngã quỵ.

Hà Dịch Nhu thấy tình huống , vội vàng tiến lên giải thích: “Vi An uống nhiều quá nổi, cho nên bảo ——”

 

 

Loading...