Nguyên chủ vốn dĩ thích Dương Xuyên, lời khuyên của Tần Thấm càng khiến cô quyết tâm bám c.h.ặ.t lấy .
Nguyễn Duẫn Đường lạnh trong lòng, hất tay bà : “Cần bà giả mèo chuột ?”
Sắc mặt Tần Thấm cứng đờ, ngượng ngùng thu tay . Thẩm Vi An bên cạnh đang ôm vai vợ, lập tức quát lớn: “Mày đúng là đồ ! Dì Tần cũng chỉ cho mày thôi. Đến lúc ai che chở, để xem mày xuống nông thôn sống thế nào!”
Giọng lão vang dội, nước miếng văng tung tóe. Nguyễn Duẫn Đường chán ghét né , nhạt: “Sao ai che chở? Giang Dữ Bạch là ?”
Thẩm Vi An vốn đang xanh mặt vì thái độ của cô, liền nhếch môi trào phúng: “Giang Dữ Bạch? Mày tưởng cưới mày chắc? Người sớm chạy mất dép !”
“Mày đúng là đồ ngu xuẩn!”
Nga
Sắc mặt Nguyễn Duẫn Đường đổi, cô nhanh ch.óng chạy đến căn phòng ở góc cầu thang. Căn phòng trống , chăn đệm xếp gọn gàng, dấu vết của ngủ. Cô sững sờ tại chỗ. Người nọ thật đúng là đồng da sắt, nhịn lâu như mà vẫn ?
Thẩm Vi An lưng cô, giọng đầy mỉa mai: “Hôm nay mày còn dám giúp ngoài đối phó tao, giờ thì hối hận ? Mau theo tao đến nhà họ Dương xin , cầu xin Tiểu Xuyên tha thứ!”
Tâm tư Nguyễn Duẫn Đường xoay chuyển, chỉ trong chốc lát, cô che giấu sự lạnh lẽo nơi đáy mắt, gật đầu: “Được thôi.”
Thẩm Vi An lúc mới hài lòng, xuống lầu dặn dò: “Nhớ kỹ, lát nữa ân cần một chút, quỳ xuống mà cầu xin, lóc t.h.ả.m thiết . Còn nữa, hôn lễ xảy chuyện như thì khoan hãy tổ chức, cứ đăng ký kết hôn là .”
Nguyễn Duẫn Đường , ánh mắt chợt lạnh. Trong sách là do Dương Xuyên đề nghị, ngờ gã cha tồi cũng sớm ý định đó.
“Còn cả của mày nữa, nhớ bảo nó đưa của hồi môn xong thì ngay trong ngày, đừng ảnh hưởng đến thanh danh của Tiểu Xuyên.”
Nguyễn Duẫn Đường rũ mắt, hàng mi dài che vẻ suy tư sâu xa.
“Mày thấy hả!” Thấy cô im lặng, Thẩm Vi An đầu quát lớn.
Nguyễn Duẫn Đường đột ngột ngước mắt, chằm chằm lão: “Cha, tại cứ nhất định đuổi ngay thế? Cậu ở nhà vài ngày ?”
“Ở cái gì mà ở! Cậu mày là hạng tướng cướp thổ phỉ mày ?” Ánh mắt Thẩm Vi An lập lòe, lệnh: “Ngay trong ngày hôm đó mày bảo nó về Ô Giang, rõ ?”
“Con .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-128-gay-ong-dap-lung-ong.html.]
Đáy lòng Nguyễn Duẫn Đường lạnh liên tục, hóa cái c.h.ế.t của nguyên chủ cũng phần "công lao" của gã cha tồi . Cô phía , kín đáo rũ tay áo, một túi thơm lặng lẽ rơi xuống ngay góc cầu thang.
Nhà họ Dương ở cách đó xa. Ba năm , Thẩm Vi An đem tòa nhà liền kề của Nguyễn gia cho bọn họ thuê. Nhà họ Dương bốn : vợ chồng họ Dương, Dương Xuyên và em gái Dương Hiểu Hiểu. Khi bọn họ đến, cả nhà họ Dương ở cửa nghênh đón.
“Ôi chao, đưa Đường Đường tới nhận đây, các vị khách khí quá.” Thẩm Vi An buông tay Tần Thấm, tiến tới hàn huyên với cha Dương.
Mẹ Dương an ủi Nguyễn Duẫn Đường: “Chuyện cũng Đường Đường , chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi.” Nói , bà kéo tay áo con trai: “Tiểu Xuyên, mau an ủi Đường Đường .”
Dương Xuyên lạnh lùng mặt . Chuyện sáng nay nhà họ Nguyễn ném ngoài, vẫn còn ghi hận. Cô em gái Dương Hiểu Hiểu bên cạnh cũng đầy bất bình, gay gắt: “Dựa cái gì mà bắt con an ủi chị ? Cái đồ dâm phụ cắm sừng lên đầu con !”
Hai chữ “dâm phụ” vang lên ch.ói tai. Sắc mặt Thẩm Vi An khó coi, hung hăng trừng mắt Nguyễn Duẫn Đường. Lão định mở miệng thì Dương nhéo mạnh cổ tay con gái.
“Con năng lung tung cái gì đấy? Mau xin chị dâu con ngay!”
Dương Hiểu Hiểu đau quá kêu to, đỏ mắt ôm cổ tay trốn lưng Dương Xuyên, nhất quyết xin . Mẹ Dương vẻ mặt bất đắc dĩ: “Xin nhé, Hiểu Hiểu lựa lời, mặt con bé xin .”
“Không , chuyện đúng là Đường Đường .” Thẩm Vi An vội vàng .
Lão dứt lời, bên tai bỗng vang lên một tiếng nhạo. Thẩm Vi An trầm mặt Nguyễn Duẫn Đường đang tươi rói: “Mày cái gì? Làm chuyện mất mặt như mà còn dám !”
Nguyễn Duẫn Đường nhếch môi: “Con vì thấy cha đúng là một cha . Mẹ còn con gái xin , cha cha giúp con xin nhỉ? Người chẳng bảo con hư tại cha ?”
Thẩm Vi An nghẹn họng, tức đến xanh mặt: “Mày thật hổ, loại chuyện dơ bẩn còn bắt tao xin ?”
“Chuyện dơ bẩn cha còn ít ?” Nguyễn Duẫn Đường ném ánh mắt đầy ẩn ý lướt qua lão và Tần Thấm.
Sắc mặt Tần Thấm trắng bệch, vội khuyên nhủ: “Được Vi An, chúng tới để bàn chuyện hôn sự mà.”
Thẩm Vi An nén giận, đẩy tay bà về phía cha Dương. Tần Thấm nhíu mày, nhưng cũng nhanh ch.óng cùng Dương trong.