Thanh mai trúc mã sa cơ lỡ vận của nam chính - Tô Diệp, tổ tiên từng là thương nhân Ba Tư, Tô gia càng là thế gia điều hương nổi tiếng, nếu kẻ tiểu nhân hãm hại thì cũng sẽ sa sút.
Còn Hạ Biết Lễ là thừa kế của phú thương Hồng Kông, hiện tại cũng bất quá là tạm thời ném ngoài rèn luyện.
Trong sách , cùng vai ác chiếm cứ hai mảng trời Nam Bắc của Hồng Kông, trở thành bạn tri kỷ.
Duy nhất lai lịch chỉ Ôn Hoài Ngọc, nhưng một lòng vùi đầu nghiên cứu kỹ thuật, khắc khổ và nỗ lực, là hạt giống cố ý bồi dưỡng.
Thẩm Hương Hương nghẹn lời, rõ vì , đôi mắt trong veo rực rỡ của cô, chút tức giận nhắc nhở:
“Cô đây là uổng phí công sức, còn bằng thành thành thật thật yên mà nhận lương!”
Nguyễn Duẫn Đường gì.
Sao là uổng phí công sức chứ, điều hương là sở thích của cô, hơn nữa cô cũng so tài với các bậc thầy điều hương của thời đại .
Hơn nữa, nếu Tô Diệp bọn họ thể điều chế hương thơm tuyệt hảo thì cũng là kiếm tiền cho cô mà?
Cô vui còn kịp chứ!
Thẩm Hương Hương sự thật, chỉ cảm thấy đầu óc cô vấn đề, ném đồ vật trong tay xuống, nữa.
“Tự cô nỗ lực , ăn cơm đây!”
“Đi , , ăn nhiều một chút nhé.” Nguyễn Duẫn Đường đến toét cả miệng.
Thẩm Hương Hương sự nhiệt tình thình lình của cô dọa sợ, vẻ mặt như bệnh đẩy cô , bước nhanh cửa.
Nguyễn Duẫn Đường cả vươn vai.
Bởi vì Thẩm Hương Hương cơ hồ xong hết việc nặng .
trong mắt Mạnh Hạo Tư - lấy đồ bỏ quên, thì đó là cảnh cô một t.h.ả.m thương bao nhiêu việc.
Mạnh Hạo Tư nhíu mày, bước cửa.
Nguyễn Duẫn Đường động tĩnh, đầu thoáng qua, coi như ai, tiếp tục xuống ném hương liệu máy chưng cất.
Mạnh Hạo Tư một cái, vớ lấy chìa khóa xe bàn, chút để ý : “Này, cô tới chỗ gì thế?”
Hỏi xong chẳng ai thèm để ý đến .
Hắn phụ nữ ngó lơ.
Mạnh Hạo Tư nhíu mày.
Người phụ nữ đầu tiên tới, liền Thẩm Hương Hương kể qua, chính là một tiểu thư tư bản thất thế, nếu gả cho một tên lính quèn thì phỏng chừng cải tạo lao động .
Nghe là một cô chiêu ngu ngốc ương ngạnh, lẽ ở khoản ăn chơi hưởng lạc sành sỏi hơn mới đúng, kết quả hiện tại một thành lượng công việc của ba ?
Đáy mắt xẹt qua vẻ nghiền ngẫm, cất bước đến phía cô.
Vừa chuyện, mặt đột nhiên kêu sợ hãi một tiếng, liên tiếp lùi hai bước, gót giày cao ba phân cứ thế hung hăng giẫm lên đôi giày da bóng loáng của .
Nga
A ——
Mạnh Hạo Tư hít sâu một , đợi nổi giận, Nguyễn Duẫn Đường bỗng nhiên nhảy xa ba bước, phẫn nộ .
“Anh việc thì cũng đừng vướng víu tay chân ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-121.html.]
“……” Mạnh Hạo Tư dấu chân màu trắng mặt giày, huyệt thái dương giật thình thịch, mở miệng, đối diện đột nhiên hỏi:
“Anh sửa máy chưng cất ?”
Mạnh Hạo Tư tức quá hóa , nghiến răng: “Cô giống việc lắm ?”
Nguyễn Duẫn Đường đ.á.n.h giá một cái, phát tiếng “chậc” đầy ghét bỏ, đầu thèm để ý đến nữa.
Cô vốn tưởng rằng hậu kỳ thể trở thành đại lão, hiện tại ít nhất cũng chút tác dụng, nghĩ tới hiện tại là một tên công t.ử bột chỉ cái mã trai mà chẳng gì.
Mạnh Hạo Tư lập tức cái liếc mắt của cô chọc tức, sải bước tiến lên, một phen kéo cô .
Nguyễn Duẫn Đường kéo đến loạng choạng, cánh tay trắng nõn lúc cọ qua cánh tay . Mạnh Hạo Tư nhíu mày thật sâu, phòng né sang bên cạnh.
Nguyễn Duẫn Đường trừng mắt .
*Không chứ, là kéo cô mà!*
*Cái ánh mắt cảnh giác như sắc lang là cái quỷ gì ?*
Mạnh Hạo Tư hiển nhiên cũng ý thức , nhẹ nhàng phủi phủi cánh tay, đầu kiểm tra cái máy chưng cất đang phát tiếng “ong ong” bất thường mặt.
Nguyễn Duẫn Đường động tác ghét bỏ của chọc tức, mới nắm c.h.ặ.t nắm tay, đối phương bỗng nhiên dậy, bình tĩnh :
“Là hệ thống lạnh xảy vấn đề.”
Nguyễn Duẫn Đường sửng sốt, tạm thời nén cơn giận xuống, hoài nghi : “Anh chắc chứ?”
Mạnh Hạo Tư lười nhảm với cô, trực tiếp rút phích cắm, loay hoay vài cái tháo tung máy chưng cất , cầm một miếng giẻ lau sạch sẽ lau sạch vách trong khu vực lạnh.
Khi cắm điện , máy chưng cất quả nhiên còn phát tiếng vang bất thường nữa.
Nguyễn Duẫn Đường khiếp sợ hai , về phía .
Lần ánh mắt nhiễm vài phần tán thưởng nhàn nhạt.
*Tên nhóc vẫn còn chút tác dụng đấy chứ.*
Mạnh Hạo Tư hưởng thụ ánh mắt của cô, chút để ý ném miếng giẻ lau về phía cô, khinh miệt :
“Một vấn đề nhỏ xíu cũng thể cô sợ nhảy xa ba mét, thật ngu ngốc.”
“……” Nguyễn Duẫn Đường.
Cô mặt biểu cảm thu hồi sự tán dương, nể tình giúp sửa máy móc, dùng sức nén giận, nhặt miếng giẻ lau bẩn đất lên, về bàn điều khiển.
Mạnh Hạo Tư thấy cái dáng vẻ chăm chỉ đó của cô, khinh thường bĩu môi:
“Cô nếu đem hết của cải cuối cùng ném đây, thì cũng đừng quấy rối, thành thật chờ chia lãi là .”
Nguyễn Duẫn Đường thể hiểu nổi liếc một cái.
*Ai đem của cải cuối cùng ném đây chứ? Chỗ bất quá chỉ là cô bỏ thêm chút tiền lẻ thôi, ?*
Mạnh Hạo Tư thong thả ung dung tiếp: