Nguyễn Duẫn Đường hừ nhẹ một tiếng. *Đồ trẻ ranh!*
Julia thấy vị thiếu gia khó chiều hiếm khi nổi đóa, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, kinh ngạc liếc Nguyễn Duẫn Đường.
Đợi thấy sắc mặt cô chuyển biến nhanh như lật bánh tráng, đáy lòng bà liền hiểu điều gì đó, trong mắt tràn đầy hứng thú xem kịch vui.
Vị thiếu gia nhà họ Mạnh là khăng khăng đòi theo, hơn nữa tổ chức xưởng hương, Mạnh gia cũng đầu tư, bà thể nhẫn nhịn cái tên tiểu bá vương .
Vốn tưởng rằng nhịn đến khi vị thiếu gia hết hứng thú, ngờ rằng cũng gặp đối thủ.
Vương Anh giới thiệu bản xong, thấy Julia đang ngẩn , vội vàng vỗ vai bà .
Julia lúc mới hồn, cho đưa tới nguyên vật liệu cùng một bộ phận hương liệu, thông báo phương hướng nghiên cứu phát minh khác cho hai tổ, cùng Vương Anh xoay rời .
Nga
Hai tổ bắt đầu tách nghiên cứu chế tạo, phòng điều hương lúc chỉ còn ba : Nguyễn Duẫn Đường, Thẩm Hương Hương và Mạnh Hạo Tư.
Julia , Mạnh Hạo Tư trực tiếp bò bàn điều khiển, thậm chí còn chê đống công cụ bàn gai mắt, trực tiếp gạt phăng sang hai bên.
Thẩm Hương Hương thì trực tiếp móc từ trong túi một chiếc gương nhỏ, ngó trái ngó khuôn mặt , lôi son môi và phấn dặm .
Nguyễn Duẫn Đường mà mí mắt giật liên hồi.
Cô coi như hiểu, đại tiểu thư và thiếu gia căn bản tới chính sự.
Vì thế cô cũng mặc kệ hai , trực tiếp kiểm tra hai thùng lớn nguyên vật liệu .
Sản phẩm nghiên cứu phát minh bắt buộc dùng tài liệu do nhà xưởng cung cấp để chế tác, yêu cầu về thành phẩm và chất lượng đều khắt khe.
Nếu là , Nguyễn Duẫn Đường chắc chắn lười chuyện tốn công tốn sức , nhưng hiện tại là kiếm tiền cho xưởng của chính , nửa tháng còn học kỹ thuật, cô đương nhiên nguyện ý.
Trong khi cô đang nghiêm túc nghiên cứu những loại hương liệu đó, Mạnh Hạo Tư tiếng lạch cạch đồ đạc ồn, ngẩng đầu lên , ánh mắt khựng .
Thẩm Hương Hương cũng dời chiếc gương , kinh ngạc sang.
Một lúc , hai đồng thanh : “Cô thật sự định điều chế nước hoa đấy ?”
Nghe tiếng, Nguyễn Duẫn Đường đầu cũng ngoảnh , tiếp tục tìm kiếm đồ vật cần: “Bằng thì ?”
Thẩm Hương Hương lập tức nhạo thành tiếng:
“Cô chỉ là một tiểu thư tư bản sa sút, cô còn ảo tưởng đấy, cô cho rằng hương dễ điều chế như ?”
Người khác thì cô rõ, nhưng Nguyễn Duẫn Đường thì cô quá hiểu.
Từ nhỏ nuông chiều, vai thể gánh tay thể xách, đầu óc còn nhanh nhạy, thi cử đạt điểm chuẩn cũng gian nan.
Người như mà còn đòi điều hương?
Đi dọn gạch cũng chẳng ai thèm thuê!
Nguyễn Duẫn Đường thèm để ý đến lời cô , chọn xong tất cả hương liệu cần dùng liền về phía bàn việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao-mqex/chuong-119.html.]
Thẩm Hương Hương tức giận trừng mắt, lạnh chờ xem kịch .
Mạnh Hạo Tư cũng hiển nhiên tin cô thật sự điều hương, kiên nhẫn vò đầu bứt tai, đạp mạnh bàn điều khiển một cái, bực bội :
“Này, cô im lặng chút , thành thật yên đó, bảo trong xưởng vẫn phát tiền lương cho cô như thường.”
“Rầm” một tiếng, âm thanh vang dội trong căn phòng nhỏ hẹp, cũng cắt đứt dòng suy nghĩ của Nguyễn Duẫn Đường. Cô lạnh lùng đầu , chỉ cảm thấy cú giẫm chân của vẫn còn quá nhẹ.
Mạnh Hạo Tư thấy ánh mắt của cô, tự nhiên thu đôi chân dài , lạnh nhạt :
“Nhìn cái gì mà ! Còn nữa m.ó.c m.ắ.t cô !”
“Anh thì đang ?” Nguyễn Duẫn Đường trừng một cái: “Đừng ỷ việc đầu óc vấn đề mà gì thì .”
“Cô ——” Mạnh Hạo Tư thể tin nổi chằm chằm cô, sắc mặt âm trầm đáng sợ: “Cô mắng ?”
Nguyễn Duẫn Đường lạnh một tiếng: “Đừng là mắng , nếu rõ, còn thể khắc lên bia mộ cho đấy.”
Nói xong, cô dậy kéo cửa lớn , chỉ tay ngoài: “Không việc thì cút , đừng ở đây ảnh hưởng khác!”
Giọng cô hề nhỏ, công nhân máy móc trong xưởng và ở phòng điều hương bên cạnh đều rõ mồn một.
Mọi thấy cô mắng chính là thiếu gia nhà họ Mạnh, đều thể tưởng tượng nổi về phía cô.
Tô Diệp ở phòng bên cạnh tiếng cãi vã, sắc mặt trắng bệch, lập tức buông cốc đong trong tay xuống, kéo cửa chạy .
Chỉ cô những lời sẽ khiến Mạnh Hạo Tư nổi trận lôi đình lớn đến mức nào.
Cô chỉ ở chỗ yên học kỹ thuật, chấn hưng sản nghiệp Tô gia, tuyệt đối thể để Mạnh Hạo Tư hủy hoại tất cả.
mà, cơn thịnh nộ trong dự đoán kỳ lạ hề xảy .
Mạnh Hạo Tư tức quá hóa : “Cô mắng còn dám đuổi ?”
Nguyễn Duẫn Đường cảm thấy giống như đầu óc vấn đề, chẳng giống đám chỉ thông minh cao trong nguyên tác chút nào.
“Tai vấn đề thì trị .”
Mạnh Hạo Tư nheo đôi mắt phượng, chân dài chạm đất, đang định dậy thì Tô Diệp và Julia đồng thời chạy tới.
“Cậu hứa với là gây chuyện mà!” Trong đôi mắt thanh lãnh của Tô Diệp tràn đầy cảnh cáo.
Julia cũng trầm giọng : “Cậu ngủ chơi thì đến văn phòng của , đừng loạn ở đây!”
Mạnh Hạo Tư tẻ nhạt lên ghế, chân dài gác nhẹ lên mép bàn, mỉa mai :
“Ai loạn chứ? Các tìm cái kẻ mắng đuổi , - mắng ?”
Nói xong, chút để ý về phía Nguyễn Duẫn Đường, nở nụ ác liệt với cô, với Julia: