Thập Niên 70 Trùng Sinh Mang Theo Không Gian, Binh Vương Sủng Tận Trời - Chương 54: Gia Đình Cực Phẩm & Âm Mưu Bán Cháu
Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:15:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Minh Nguyệt và Tiêu Anh ở cửa, cái sân đất ở nông thôn chẳng gì đáng xem, bên trong là nơi sinh sống của một đại gia đình tổng cộng 10 miệng ăn.
Tiêu Anh soi gương chải tóc tai, đó lấy phấn dày, dặm kỹ chỗ thương, với con gái:
“Giúp xem xem, còn chỗ nào cần chỉnh trang . Không thể để mợ con coi thường !”
Tô Minh Nguyệt đảo mắt, bắt đầu lải nhải:
“Mẹ, đều tại cả, nếu chuyện ghê tởm đó, con mất mặt. Về nhà bà ngoại, chúng gì quả ngon để ăn. Mẹ cái nhà xem, tổng cộng 5 gian, ở chật ních 10 . Bình thường còn dựa sự tiếp tế của mới sống nổi, bây giờ chúng về, còn chỗ dung cho chúng ?”
Tiêu Anh con gái đúng, nhưng tình hình mắt, bà cần nhà đẻ chống lưng, nếu cái nhà của bà tan nát, cũng chẳng còn ai nuôi sống bà .
Bây giờ nghĩ , điều kiện của Tô Bắc Lộ quả thực tệ, mỗi tháng cơ bản chỉ ở nhà vài ngày, nhưng tiền lương cao, hơn nữa còn trợ cấp, gạo mì dầu đều phát một ít, so thượng thì bằng ai nhưng so hạ thì hơn khối .
Tướng mạo cũng quả thực coi , chỉ là tính tình thẳng thắn một chút, đàn ông như bà buông tay.
Cất gương túi: “Mẹ cũng , điều kiện nhà bà ngoại con , bây giờ cũng sai . Hiện tại thể cầu xin chính là hai của con. Bọn họ quan hệ khá với Tô Bắc Lộ, nếu bọn họ thể giúp đỡ đỡ một chút, lẽ chuyện uống một bữa rượu là qua thôi.”
“Sao thể qua , bây giờ cả cái khu tập thể đều chuyện gì, con về chào hỏi bọn họ, bọn họ nhạo con. Lúc đó con còn chuyện gì xảy , bây giờ nghĩ thật là mất mặt c.h.ế.t . Sao con mất mặt hổ như chứ!”
“Mẹ chẳng , là ông cưỡng ép , cách nào . Bây giờ chuyện xảy , chúng nghĩ cách giải quyết. Chẳng lẽ con mất bố con, để ông chỉ bố của Tô Kim Hạ thôi !”
“Không , con tuyệt đối cho phép. Bố tuy thiết với con lắm, nhưng con mất ông .”
“Thế chẳng là xong !”
“Vậy trong thế nào, nếu thật, giúp ?”
“Lời thể nửa thật nửa giả, con động não nhiều , học tập một chút! Hơn nữa cuộc sống nhà con, còn trông chờ tiếp tế, nếu và bố con ly hôn thật, bọn họ cũng đừng hòng nhận tiếp tế nữa!”
“Nói cũng , chúng gõ cửa ! Đứng bên ngoài nửa ngày , con khát sắp c.h.ế.t !”
Tiêu Anh lúc mới đưa tay gõ cửa, gõ liền mấy cái, mới mở cửa.
Cố Diễm thấy cô em chồng dẫn con về, lập tức nở nụ , trong đầu nghĩ đến cái mỏ vàng, chỉ là khi cô thấy mặt Tô Minh Nguyệt:
“Mặt mũi thế ?”
“Bị bắt nạt, trong .”
Cứ thế hai con đón trong.
Trong sân mấy đứa trẻ chạy tới chạy lui, chân đều giày, bàn chân đen nhẻm, chơi đùa vui vẻ, quần áo cũng bẩn thỉu, cứ như mấy năm giặt .
Tô Minh Nguyệt thấy thì tránh thật xa, sợ bọn nó nắm lấy tay.
Vào cửa xong thẳng đến gian nhà chính.
Nhìn thấy bà ngoại và ông ngoại, đất, giường lò đều đang tẽ ngô, là loại bắp ngô nhỏ, hạt ngô bên cũng nhiều lắm.
Hai ông bà già thấy con gái về thì vui, mỗi bỏ việc đang dở trong tay xuống, đó thu dọn đồ đạc đơn giản một chút, để góc tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trung-sinh-mang-theo-khong-gian-binh-vuong-sung-tan-troi/chuong-54-gia-dinh-cuc-pham-am-muu-ban-chau.html.]
“Bố, , hai lấy mấy bắp ngô thế?”
Tiêu Quốc Cường cầm lấy túi t.h.u.ố.c lá, con gái hỏi thì ngẩng đầu:
“Cái việc con nên hỏi thì đừng hỏi!”
Chu Tú Trân con gái, cảm thấy hôm nay lớp trang điểm mặt con gái đậm, phấn trát sắp rơi cả xuống , cảm giác lấy tay quệt một cái là dính đầy tay, thêm mặt cháu gái ngoại vết thương.
Quan trọng nhất là nhà , cũng thấy xách theo thứ gì.
“Hai con tay về đấy ? Còn vết thương mặt Minh Nguyệt, là thế ? Con động thủ đ.á.n.h con bé ?”
Tiêu Anh quả thực ngờ già hỏi thẳng thừng như :
“Là thế , tiền lương tháng vẫn phát, đợi tháng con về, sẽ mang cho bố ít đồ. Lần con về, là nhờ cả và hai chủ cho con. Con con ranh c.h.ế.t tiệt bắt nạt, nó tìm ông già , châm ngòi ly gián quan hệ giữa chúng con. Cái ông bố chồng điều của con, chỉ vì một chút chuyện sai lầm mà bắt chúng con ly hôn. Vết thương của Minh Nguyệt là từ đó mà , bọn họ đ.á.n.h đấy!”
Bọn họ thấy hai chữ ly hôn phía , tất cả đều ngẩng đầu Tiêu Anh.
“Cái gì ly hôn? Có nhầm đấy, hai đứa đang sống lành, ly hôn cái gì?” Chu Tú Trân tức đến mức ho khan vài tiếng, lúc mới tiếp với con gái, “Rốt cuộc xảy chuyện gì, mà khiến bố chồng con tức giận như , bắt hai đứa ly hôn.”
Tiêu Anh nào dám hết sự thật , chỉ đành tiếp tục dối:
“Mẹ, cái đừng hỏi nữa, dù con cần cả hai về cùng con xin tha thứ, lẽ nể mặt bố , bố chồng con sẽ so đo nữa!”
Chuyện trộm vẫn là thể để bố , nếu bọn họ sẽ để các cùng bà chịu mất mặt, đây là điều bà thầm đoán trong lòng, cho nên ngay từ đầu định thật.
Chỉ cần thắng về mặt vũ lực, bọn họ sẽ quyền lên tiếng!
Con ranh c.h.ế.t tiệt sẽ dám cứng miệng nữa, bây giờ nghĩ , thà rằng lúc mới sinh dìm c.h.ế.t nó trong thùng nước tiểu cho xong.
Chu Tú Trân: “Đã đến đây, thấy là gả con bé Kim Hạ ngoài là hơn cả, như mới giải quyết tất cả.”
Nghe thấy chuyện gả chồng.
Tô Minh Nguyệt ngẩng đầu: “Bà ngoại, bà sẽ tìm cho chị con đối tượng gì đấy chứ?”
Ánh mắt Chu Tú Trân lảng tránh một chút: “Điều kiện đối phương lắm, là con trai ngốc của bí thư thôn chúng , ngốc nghếch một chút, nhưng dáng dấp trắng trẻo sạch sẽ, quan trọng nhất là sính lễ đưa nhiều.
Hơn nữa, nếu chị con thể gả qua đó, thì con thể đội trưởng đội sản xuất, như , nhà chúng chỉ lợi chứ hại.”
Tiêu Anh nghĩ đến dáng vẻ hung dữ của con gái lớn, lỡ như đ.á.n.h tàn phế, chẳng bà đền tiền , bèn lắc đầu.
“Sao thế, con còn nỡ ! Con đừng quên, con gái nuôi lớn là bát nước đổ , giữ ở trong nhà giữ thành kẻ thù, gả thì mâu thuẫn gì cũng hết.
Con từng với , chính vì con gái lớn trông giống bà chồng của con, nên con mới thấy thích, chướng mắt như còn nữa, trong nhà chẳng thanh tịnh ? Còn gì mà nỡ, tuy là kẻ ngốc, nhưng nhà nó ngốc, chỉ cần Kim Hạ sinh một mụn con trai con gái, thì cuộc sống vẫn khá lắm.”
“Mẹ, con ý đó, hiểu , con sợ nó đ.á.n.h , đến lúc đó tìm chúng gây phiền phức chứ!” Tiêu Anh vội vàng giải thích với , nhưng biểu cảm của họ rõ ràng là tin.
“Con đều là thật, bây giờ Kim Hạ đổi khác lắm , nó chút bình thường, nhưng con cũng lên rốt cuộc là ?”
“Mẹ, con nghĩ , chị là quỷ nhập tràng!” Tô Minh Nguyệt vội vàng cướp lời.