Khi xe đến Bệnh viện Quân khu Thanh Bắc, thời gian là 1 giờ 30 sáng.
Lúc Cố Tiểu Khê xuống xe, Tiểu Từ hỏi: "Chị dâu, giờ muộn , bọn em cần cùng chị tìm ?"
Cố Tiểu Khê mỉm , lắc đầu: "Không cần . Hôm nay cảm ơn các nhé. hỏi thăm là , về cẩn thận!"
"Vậy chị dâu, tạm biệt nhé!" Tiểu Từ vẫy tay chào cô.
Cố Tiểu Khê cũng vẫy tay đáp : "Tạm biệt!"
Tiểu Từ suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định chờ đến khi thấy cô bệnh viện mới lái xe rời .
Ban đầu, Cố Tiểu Khê nghĩ rằng khuya thế , bệnh viện quân khu chắc sẽ quá đông . thực tế khác hẳn, chỉ bệnh nhân nhiều mà các bác sĩ cũng bận rộn hơn hẳn.
Cô trong sảnh bệnh viện một lúc, tình cờ một tin tức.
Xưởng dệt Thanh Bắc ngập nước buổi tối, công nhân cấp tốc cứu hàng hóa, nhưng một trong những xưởng sản xuất đột nhiên sập xuống, khiến ít thương. Những ca thương nặng phần lớn đều đưa đến bệnh viện quân khu.
Cố Tiểu Khê do dự nên tìm y tá hỏi thăm Lục Kiến Lâm ở , nên tìm một nhà trọ nghỉ tạm , thì bỗng nhiên một giọng nam trầm ấm vang lên phía : "Chị dâu?"
Cố Tiểu Khê sững , .
Trước mặt cô là một đàn ông mặc áo blouse trắng, ngũ quan vài phần giống với Lục Kiến Sâm, đang bước về phía cô.
Cô chớp mắt: "Em là Lục Kiến Lâm?"
Lục Kiến Lâm cô gái nhỏ mặt, dáng vẻ khác gì trong ảnh. Cậu mỉm , gật đầu: "Phải. Sau 11 giờ đêm, cứ nửa tiếng em ngoài xem một . Cuối cùng cũng đợi chị!"
Cố Tiểu Khê áy náy : "Đường thành phố Thanh Bắc tắc, nên chị đến muộn một chút. Làm phiền em !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-97-cuoi-cung-cung-doi-duoc-chi-1.html.]
Lục Kiến Lâm thấy cô khách sáo như , khóe môi khẽ cong lên: "Không phiền ! Tối nay bệnh viện đông bệnh nhân, em cũng đang giúp một tay. Chị dâu cứ tạm nghỉ ở phòng dành cho nhân viên , sáng mai em đưa chị về ký túc xá của em."
"Ừm. Em cứ việc , em chỉ cần phòng ở , chị tự ."
Lục Kiến Lâm cảm thấy để chị dâu tự một cũng tiện lắm, bèn gọi một y tá đến dẫn đường.
Cố Tiểu Khê thực khá mệt, nên cũng khách sáo nữa mà theo y tá rời .
Trên đường, cô y tá luôn liếc Cố Tiểu Khê, đến khi đưa cô đến cửa phòng nghỉ thì kìm mà hỏi: "Chị là yêu của bác sĩ Lục ?"
Cố Tiểu Khê sững , vội xua tay: "Không, ! là chị dâu của , còn là vợ lính nữa. Hôm nay đến muộn như là do tạm thời từ vùng thiên tai đến đây, kịp về doanh trại, nên chồng bảo đến bệnh viện tìm ."
Cô thể để trong bệnh viện hiểu lầm, càng gây phiền phức cho Lục Kiến Lâm!
Nghe , cô y tá như trút gánh nặng, thái độ với Cố Tiểu Khê cũng hơn hẳn.
"Trong phòng nghỉ chỉ một chiếc giường tạm, nhưng chăn gối đầy đủ. Khu rửa mặt ở góc hành lang, chỗ đó nước nóng. Nhà vệ sinh cũng ở cùng hướng đó, đến cuối hành lang là thấy."
"Được , cảm ơn cô nhé!" Cố Tiểu Khê lễ phép .
"Không gì ! Giờ bệnh viện nhiều bệnh nhân, lẽ bác sĩ Lục đến sáng mai mới thời gian chuyện với chị !"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Không , cứu quan trọng hơn! Mọi vất vả !"
Chillllllll girl !
Cô y tá rời , còn Cố Tiểu Khê thì đến phòng rửa mặt.
Trong gian hàng gian của cô sẵn chậu và thùng, nên cô lấy một cái thùng , hứng nước nóng pha thêm nước lạnh để tắm qua một lượt.