Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 938: Cảm Ứng Được Hai Nhịp Tim Thai (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-31 05:17:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cảm ơn ! Em sẽ chăm sóc bản thật . Nhiệm vụ của chắc sẽ vất vả hơn chút, cực cho !"

Cố Tiểu Khê thở dài một tiếng, đó ngoài dọn dẹp năm nghìn thùng rác mà trạm tiếp nhận, mới đơn xin thu hồi các thùng rác rỗng.

Sau đó, bãi rác ngừng hoạt động, ngay cả thùng rác gian tự động tiếp nhận rác cũng còn hoạt động nữa.

Cố Tiểu Khê một lúc trong căn cứ bí mật, dứt khoát sang nhà bên cạnh với ông cụ Tề một tiếng, đó về khu nhà dành cho gia đình quân nhân.

Chillllllll girl !

Về nhà, thật sự chuyện gì , cô rảnh rỗi đến mức bắt mạch cho chính .

khi bắt mạch xong, cô sững tại chỗ.

Bởi vì, cô cảm nhận hai nhịp tim thai, một mạnh, một yếu.

Cô hít sâu một , lập tức vận dụng Thuật Dò Tìm Sinh Mệnh.

Vài giây , tay cô bắt đầu khẽ run.

Bởi vì, cô phát hiện ngoài bản , trong nhà còn tồn tại hai sinh mệnh yếu ớt.

Nghĩa là... cô đang mang song thai?

Rõ ràng cô là bác sĩ mà lúc dám chắc chắn nữa .

Sau khi trấn tĩnh , cô vén áo lên, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng.

Khi xác nhận cảm nhận rõ hai nhịp tim thai, cô bỗng nhớ tới giấc mơ từng thấy đó.

Trong mơ, trai gọi cô là , còn cô bé xinh xắn thì chị.

Vậy nên, khi nào... cô đang mang một cặp long phụng t.h.a.i ?

Nghĩ đến việc sắp , trong lòng cô hồi hộp dâng trào một cảm giác hạnh phúc và vui sướng thể diễn tả.

Vì quá chia sẻ tin vui với ai đó, cô kiềm mà mở Quang Não Vũ Trụ , gửi một tin nhắn cho Lục Kiến Sâm.

"Lục Kiến Sâm, cho một tin nhé, em m.a.n.g t.h.a.i !"

Gửi xong, cô bật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-938-cam-ung-duoc-hai-nhip-tim-thai-2.html.]

là vẫn giữ bình tĩnh.

Thật cô nên đợi đến khi Lục Kiến Sâm về, tự với mới đúng.

điều cô là, lúc ở đơn vị, khi Lục Kiến Sâm thấy tin nhắn đó, sững trong một giây, như một cơn gió lao ngoài.

Trên sân huấn luyện, một đám binh sĩ đang tập luyện chỉ ngơ ngác bóng dáng đoàn trưởng Lục xa dần.

"Đoàn trưởng Lục ? Sao đột nhiên chạy thế? Có chuyện gì ?"

"Không rõ nữa! Chắc chuyện gì đó nghiêm trọng, nãy còn thấy mặt đoàn trưởng Lục tái mét luôn."

"Đoàn trưởng Lục chạy nhanh ghê."...

Mười phút .

Lục Kiến Sâm lao sân nhà, vẻ mặt hoảng loạn pha lẫn căng thẳng tột độ, ôm c.h.ặ.t lấy cô gái nhỏ bước từ trong bếp.

"Tiểu Khê, đưa em bệnh viện!"

Cố Tiểu Khê sững một chút, vội giữ lấy tay đang khẽ run.

"Anh thế?"

Thấy mồ hôi trán Lục Kiến Sâm ngừng nhỏ giọt, cô lập tức lấy một chiếc khăn tay từ gian giúp lau mồ hôi.

"Anh , em thấy khó chịu ở ? Mình đến phòng y tế khám một chút!"

Lời dứt, bế ngang cô gái mặt lên, bước nhanh ngoài.

Cố Tiểu Khê phản ứng của Lục Kiến Sâm, trong lòng khó hiểu: "Em thấy khó chịu gì , em chỉ là... m.a.n.g t.h.a.i thôi mà! Anh vui ?"

Phản ứng của Lục Kiến Sâm khác với những gì cô tưởng tượng.

Cô cứ nghĩ, khi tin , nhất định sẽ vui mừng!

"Ngoan, lời!" Sắc mặt Lục Kiến Sâm căng cứng, vẫn kiên quyết bế cô đến phòng y tế của đơn vị.

Cố Tiểu Khê thấy gương mặt chút nụ nào, trong lòng cũng buồn, suốt quãng đường một lời.

 

 

Loading...