Cố Tiểu Khê ngây một lúc : "Chiếc mũ của đúng là thần kỳ thật đó!"
Khóe môi Vu Diên khẽ cong lên, nhịn bật : "Không mũ thần kỳ , là điều khiển bằng tinh thần lực đấy. Quê hương của em gái Tiểu Khê đúng là thiên nhiên thuần túy."
Dù nơi đây hiện đại, cũng chẳng phồn hoa, nhưng khí , trong đất trời lưu chuyển một dòng sinh khí đặc biệt, tinh thần lực của ở đây cũng trở nên vô cùng sung mãn.
Đây đúng là một nơi non xanh nước biếc, phong thủy hữu tình!
"Các tạm ở trạm phế phẩm một lúc nhé. Chờ lát nữa ông cụ Tề ở trạm phế liệu về, em sẽ dẫn về nhà." Cố Tiểu Khê kéo hai chiếc ghế từ đống đồ cũ trong trạm phế liệu .
Vu Diên ngây chằm chằm đống đồ gỗ cũ đó.
"Thật... thật mạnh mẽ! Luồng tinh thần lực luân chuyển thật mạnh!"
Cố Tiểu Khê ngơ ngác: "Hả?"
Vu Diên chỉ tay về phía đống đồ gỗ cũ, giọng nghiêm túc : "Trên mấy món đồ cũ đó luồng tinh thần lực mạnh, gỗ tự nhiên, bên trong chứa khí đất và một chút sinh mệnh lực yếu ớt."
Cố Tiểu Khê: "... Có thật ?"
Cô cảm nhận gì cả!
"Có thật mà. Mấy món mua ?" Vu Diên phần vui mừng hỏi.
Cố Tiểu Khê chớp mắt mấy cái, lấy thêm hai món đồ cũ từ phòng trưng bày hàng mới của : "Vậy còn mấy món , cảm nhận dòng tinh thần lực ?"
Vu Diên liếc qua, gật đầu: "Có, nhưng yếu hơn nhiều, gần như còn."
Cố Tiểu Khê chợt hiểu , xem những món qua quá trình "đổi cũ lấy mới" chỉ mất ký ức riêng của vật dụng, mà cả phần tự nhiên cũng mất kha khá.
đối với bình thường thì chẳng cả, chỉ là món nào cũng thích hợp để đổi cũ lấy mới.
"Em gái Tiểu Khê, mấy thứ đắt ?" Giọng điệu Vu Diên phần do dự.
Cố Tiểu Khê lập tức lắc đầu: "Không đắt . Nếu thích thì cứ lấy hết , mấy thứ trạm phế liệu thì chẳng đáng bao nhiêu tiền. Lát nữa em giúp trả cho ông cụ Tề một ít là ."
"Thế thì khách sáo nhé!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-923-trong-giong-nguoi-thu-mua-ve-chai-1.html.]
Vu Diên vui như mở cờ trong bụng, một gom sạch cả đống đồ cũ đó.
Cố Tiểu Khê liếc đống đồ lấy bỏ hộp thu tiền của ông cụ Tề mười tệ.
Dù bán cho khác cũng chỉ tầm đó, thậm chí còn rẻ hơn!
Khi Vu Diên gần đến căn bếp và phòng ở của ông cụ Tề, hễ thấy thứ gì là mắt sáng rực lên.
"Chiếc chum nước cũng dòng tinh thần lực mạnh."
"Cái bàn cũng tệ."
"Ồ, cái giường gỗ còn hơn."
Cố Tiểu Khê: "..."
Sao tự nhiên cô cảm thấy Vu Diên càng giống chuyên thu mua ve chai ?
Đám đồ gỗ trong nhà ông cụ Tề tuy đến mức xộc xệch hư hỏng, nhưng đúng là cũng bình thường, chỉ ở mức dùng tạm thôi.
Mấy món một chút, thời buổi cũng chẳng dám để bên ngoài dùng bừa !
"Nếu thích, đợi ông cụ Tề về, em một tiếng với ông . Mình mua đồ mới cho ông, còn đồ cũ thì lấy ?"
Vu Diên gật đầu cái rụp: "Được!"
Để đảm bảo ông cụ Tề vẫn đồ dùng khi bán đống đồ cũ, Cố Tiểu Khê lấy sẵn một bộ đồ nội thất từ phòng trưng bày hàng mới của .
Đến trưa, ông cụ Tề xách một rổ rau về, Cố Tiểu Khê liền giúp Vu Diên chuyện mua mấy món đồ cũ của ông.
Ông cụ Tề đống đồ nội thất mới tinh chất đống bên ngoài trạm phế phẩm, Vu Diên bằng ánh mắt khó hiểu.
Chillllllll girl !
"Chàng trai, cháu thích mấy món cũ kỹ ? Mấy thứ ông dùng chẳng đáng mấy đồng !"
Vu Diên : "Không ạ. Ở nhà cháu lớn tuổi thích mấy món đồ cũ thế , là dấu tích của thời gian."