Cố Tân Lệ thấy cô vẫn tin, bèn thêm: "Chị thực sự thấy tận tai mà. Còn nữa, thường xuyên lén gửi tiền cho ông nội em, hình như là ba ruột của ba em gửi, để nuôi ba em với cô Diệc Lan. Có điều, ông nội em từng dùng tiền đó cho nhà các em . Bí mật chắc cũng đáng giá năm trăm tệ chứ nhỉ?"
Cố Tiểu Khê suy nghĩ một lát, đưa cho cô năm tệ.
"Chị tiếp . Nói thật với chị, hai ông bà già đó từ đến giờ chẳng ưa gì nhà em, suốt ngày chĩa mũi dùi em, còn mắng em nữa, chẳng khác nào ba dượng kế. Em luôn nghi ngờ họ ruột thịt."
Thấy cô cũng cùng nghi ngờ, Cố Tân Lệ mới nhận tiền và tiếp: "Người gửi tiền cho ông nội em thường xuyên gửi cả tiền lẫn đồ. Thật ... thật miếng ngọc bội cũng là đó gửi tới. Có điều khi chị bí mật nhà em, chị lén lấy coi như em trút giận..."
Cố Tiểu Khê bật . Câu thì còn lý, chứ câu thì rõ là bịa đặt.
Vì giúp họ trút giận mà lấy ngọc bội, thế lúc cô đòi thì trả?
"Đừng vòng vo nữa, chị thế nào em còn rõ chắc? Nói tiếp . Lần ông cụ Cố mất nhiều tiền như , còn đ.á.n.h chú Ba nhập viện. Chú Ba kể, ở Kinh Đô vẫn lén lút gửi tiền cho ông cụ, chị , cũng là đó ?"
Cố Tân Lệ sững , thì nhà bên đó xảy nhiều chuyện đến .
Cô ngập ngừng một lúc mới gật đầu: " . Chị từng lén thư từ của họ, thư và tiền đúng là gửi từ Kinh Đô. Người gửi tên là Tạ Châu. Có một ông nội lén đến bưu điện gọi điện thoại, chị lén theo trộm, ông gọi đó là Bảo Châu..."
Lần , Cố Tiểu Khê thực sự trầm mặc.
Bảo Châu?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-877-khong-con-tam-trang-lua-tien-nua-1.html.]
Ông cụ Cố thật sự quen với tên Tạ Châu đó, hơn nữa quan hệ còn mật.
Chillllllll girl !
Cố Tân Lệ thấy Cố Tiểu Khê im lặng, liền nhắc nhở: "Em chỉ cần đến Kinh Đô tìm , khi sẽ tìm ông bà nội ruột của em đó. Tin đáng giá lắm đúng ?"
Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Không, Kinh Đô đông như kiến, chỉ với một cái tên thôi thì khác gì mò kim đáy bể. Hơn nữa, cái tên cũng thể là giả. Chẳng bằng chứng gì hết, ông cụ Cố ông nội ruột của em, cũng gượng ép đấy."
Cố Tân Lệ tức đến mức ngửa : "Chính em cũng mong ông ruột thịt cơ mà!"
Cố Tiểu Khê khẽ nhếch môi : "Cái bí mật chị cũng chỉ là chút xíu thôi, chẳng đáng giá mấy. Nếu chị , thì em cũng thể tiết lộ cho chị một bí mật. Lần em về nhà, , ba chị là con ruột của ông cụ Cố, nhưng con ruột của bà cụ Cố."
Cố Tân Lệ ngẩn , đó với giọng phần khó xử: "Cái bí mật đó lộ ? Rốt cuộc ở nhà xảy chuyện gì ?"
Cố Tiểu Khê giật : "Chị chuyện đó?"
Cố Tân Lệ trừng mắt lườm cô một cái: "Em tưởng chị ngu ngốc như nhà em chắc? Chị ba chị với cô Cả con ruột của hai ông bà đó từ lâu , nên mới âm thầm theo dõi họ ba bốn năm nay, còn lén lỏm ít chuyện. Ba chị con ruột của bà nội, nên bà mới đối xử với con chị khắt khe như . ba chị đúng là con ruột của ông nội."
Cố Tiểu Khê cô từ đầu tới chân một lượt, khẽ : "Em đúng là chút nể chị đấy, thể giấu nhiều bí mật đến ."
Cố Tân Lệ nhịn trợn mắt: "Chị còn nhiều hơn em nghĩ đấy."