"Được." Bác sĩ Hồ lập tức gật đầu.
Những khác cũng đồng loạt gật đầu theo.
Khi Cố Tiểu Khê đang ăn cơm, Quý Ngọc vẫn còn đang . Rõ ràng đồng nghiệp của cô đưa ống tre đựng cơm cho , mà cô vẫn kiêu ngạo chịu ăn.
Sau khi ăn xong, Cố Tiểu Khê nấu thêm một ấm nước sôi, bảo mang bình đổ đầy nước.
lúc cô chuẩn tắt lửa, thu dọn cái bếp nhỏ thì bác sĩ Mai gọi cô .
"Bác sĩ Cố, đừng tắt bếp vội, cho mượn một lát để hong đồ ? Quần áo giặt hôm qua khô, đang nhét hết trong ba lô . Mưa lớn thế , đến khu vực thiên tai chắc chẳng gì để ."
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Được mà, cô cứ hong ."
Vừa , cô lấy từ trong thùng giấy một cái giá sắt lắp ráp , đặt lên bếp lửa. Một giá hong đồ tiện dụng thế là xong.
Bác sĩ Mai nhịn : "Bác sĩ Cố đúng là khéo tay thật."
"Chồng là quân nhân, học theo cũng khá nhiều kỹ năng sinh tồn ngoài trời."
Nói , cô lấy từ trong ba lô một ít túi chống nước chia cho .
"Mọi nhớ bỏ quần áo hoặc những thứ quan trọng túi chống nước nhé, đến khu vực thiên tai dùng sẽ tiện hơn. Mưa thế , đoán ngày mai cũng chắc tạnh."
" thấy thật đấy. Giờ trời còn tối đen , mưa còn to hơn lúc nãy nữa." Bác sĩ Hồ , chọn túi chống nước để đựng quần áo.
Nếu đồ đạc ướt hết thì với những bác sĩ như họ, công việc chắc chắn sẽ khổ sở hơn nhiều.
Lúc đoàn xe vẫn đang tạm dừng. Dù trong lòng vẫn đầy lo lắng, nhưng khí trong khoang xe vẫn tạm , trừ Quý Ngọc. Cô vẫn ôm chân , để ý đến ai.
Chillllllll girl !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-866-lam-bac-si-cung-khong-de-chiu-gi-2.html.]
Cố Tiểu Khê đương nhiên cũng chẳng thèm quan tâm đến thái độ của cô . Để giúp quần áo bác sĩ Mai mau khô, cô còn chủ động dùng đến Thuật Hong Khô.
Bảy giờ tối, đoàn xe cuối cùng cũng bắt đầu di chuyển, nhưng chậm.
Sau khi cất gọn bếp lò, Cố Tiểu Khê tranh thủ chợp mắt nghỉ ngơi.
Dù gục xuống ngủ thoải mái, nhưng đến nơi , điều kiện sinh hoạt chắc còn khắc nghiệt hơn nữa.
Ba rưỡi sáng, bọn họ cuối cùng cũng đến huyện Phong Ngọc, khu vực gần núi Phượng Hà.
Đây là tâm chấn của trận động đất. Hai bên đường, làng mạc và cánh đồng đều bốc lên từng đống lửa lớn. Những sống sót nhà để về t.h.ả.m họa tụ tập từng nhóm nhỏ, đốt rơm rạ sưởi ấm. Thỉnh thoảng thấy ôm đầu rống lên.
Xa hơn một chút, các làng mạc và thị trấn đều san bằng. Đường nhựa vốn màu đen giờ gãy ngang do chấn động, mặt đất nứt toác từng khe hở kinh hoàng, cũng thấy những vết nứt đáng sợ.
Do gặp những vết nứt đất , đoàn xe di chuyển khó khăn. Mỗi gặp khe nứt, xuống xe quan sát, cẩn thận từng chút một mới qua .
Mãi đến tám giờ rưỡi sáng, Cố Tiểu Khê và những khác mới đến một sân trường ở vùng ngoại ô Phượng Hà thành.
Theo kế hoạch cứu hộ, bộ đội để một dựng lều, đào bếp nấu ăn. Số còn lập tức lao công tác cứu nạn.
Ban đầu Cố Tiểu Khê tính đến hiện trường cứu , nhưng chỉ thị nhận là lập trạm sơ cứu khẩn cấp trong thời gian nhanh nhất, nhanh ch.óng bắt đầu công việc điều trị.
Dù quân nhân, nhưng Cố Tiểu Khê vẫn chấp hành mệnh lệnh. Cô lập tức giúp các chiến sĩ dựng lều trạm y tế, nhanh ch.óng chuyển t.h.u.ố.c men từ xe xuống, tránh để mưa ướt.
Lúc nhóm y bác sĩ còn đang mở thùng t.h.u.ố.c kiểm kê, thì thương đưa .