Một bác gái bên cạnh thấy câu , liền lên tiếng bênh vực Cố Tiểu Khê: "Cô gái mới giúp sửa máy xay lúa cho làng chúng xong đấy!"
Người nhạt: "Máy xay lúa ngâm nước, cần sửa gì nhiều, hong khô là . cái máy kéo thì khác, cấu tạo phức tạp hơn nhiều."
Bác gái vẫn lạc quan: "Nhỡ sửa thì ! Cô giỏi lắm." Dù cũng hỏng , thử sửa cũng chẳng mất gì!
Người lính còn định gì thêm thì một chiến sĩ khác chạy tới báo cáo: "Phó doanh trưởng Mạc, Doanh trưởng Lục đang ở thung lũng phía Bắc thu hoạch gấp!"
Cố Tiểu Khê đang bận rộn, nhưng khi thấy ba chữ "Doanh trưởng Lục", cô lập tức ngẩng đầu về phía lên tiếng.
Nhìn thấy Phó doanh trưởng Mạc, cô nhanh ch.óng lục trong đầu những gì Lục Kiến Sâm cùng hai chị dâu từng kể về mối quan hệ trong quân đội. Chẳng mấy chốc, cô nhớ : đây chính là chồng của Lưu Mỹ Hoa, Phó doanh trưởng Tiểu đoàn Bốn - Mạc Đức Sinh.
Chillllllll girl !
Mạc Đức Sinh thấy Cố Tiểu Khê , liền nghiêm giọng dạy dỗ: "Cô là vợ lính, thợ sửa máy chuyên nghiệp, thể lấy tài sản của nhân dân trò thử nghiệm. Một chiếc máy kéo gánh vác bao nhiêu công sức và hy vọng của nông dân, cô đang phá hoại tài sản đấy."
Cố Tiểu Khê chẳng buồn ông thao thao bất tuyệt, cúi đầu tiếp tục công việc sửa chữa.
Mạc Đức Sinh thấy cô để lời tai, trong lòng khó chịu, liền bước nhanh tới. Ông bên cạnh máy kéo, định lên tiếng răn dạy thêm một bài học về ý thức, nhưng còn kịp mở miệng thì thấy Cố Tiểu Khê hiệu cho Trưởng thôn.
"Trưởng thôn, sửa xong ạ! Ông gọi thử máy xem vấn đề gì nữa ."
Trưởng thôn chẳng quan tâm Mạc Đức Sinh là quan chức gì, vội kéo một thanh niên khỏi đám đông: "Đại Cương, lên lái thử xem!"
"Được! Để cháu thử!" Đại Cương nhanh ch.óng bước tới, tiện tay đẩy Mạc Đức Sinh qua một bên: "Tránh , đừng cản đường !"
Mạc Đức Sinh tức nghẹn họng, nổi lời nào. Đám ở thôn đúng là chẳng chút hiểu gì cả!
Máy kéo loại máy móc bình thường, ai cũng sửa . Ngay cả ở trạm cơ giới, ai cũng thể sửa máy kéo ! Ông chống mắt lên xem liệu vợ của Lục Kiến Sâm thực sự sửa , lát nữa vả mặt đôm đốp.
Đang nghĩ đến cảnh Cố Tiểu Khê hổ vì sửa , định bụng lúc đó sẽ lên lớp cho cô một bài học chính trị sâu sắc, thì đột nhiên...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-85-anh-nuoi-duoc-co-1.html.]
"Phạch phạch phạch phạch..."
Tiếng động cơ máy kéo nổ giòn tan, vận hành trơn tru.
Dân làng tiếng động cơ vang lên, vui mừng reo hò, vội vã nhường đường.
Đại Cương lái máy kéo xa chừng năm mươi mét, đó dừng , hưng phấn vẫy tay với Trưởng thôn: "Trưởng thôn, ! Máy kéo sửa xong ! Chạy ngon lắm, còn êm hơn lúc mới mượn về!"
Trưởng thôn vui sướng vô cùng, sang nắm tay cảm ơn Cố Tiểu Khê: "Cô gái, cảm ơn cháu nhiều lắm! Cháu đúng là công thần của làng chúng !"
Cố Tiểu Khê khiêm tốn xua tay: "Không gì ạ, máy hỏng cũng nặng lắm, dễ sửa thôi."
Mạc Đức Sinh: "..."
Nhìn Cố Tiểu Khê dân làng vây quanh coi như khách quý, ông nghiến răng, hậm hực bỏ .
Lục Kiến Sâm đúng là vận may quá ! Nhiệm vụ nguy hiểm mà cũng tránh , giờ còn cưới một cô vợ trẻ trung xinh , còn sửa máy kéo!
Cố Tiểu Khê trở sân phơi lúa trong thôn, dân làng coi cô như một nhà, trò chuyện thiết.
Buổi trưa, Trưởng thôn đặc biệt mang đến cho cô hai cân gạo mới xay cùng một con cá trê béo ngậy nặng tận ba cân. Một bác gái còn nhiệt tình mang tới hai quả cà tím cùng một bát dưa muối.
Cố Tiểu Khê cũng thử tay nghề nấu nướng của , liền rủ Phùng Hà cùng nấu cháo cá.
Phùng Hà phụ trách nhóm lửa, vo gạo, còn cô thì xử lý cá.
Lúc đầu , Phùng Hà sững sờ động tác cầm d.a.o của cô.