Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 846: Là Một Đứa Con Ngoan (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-31 01:53:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bởi vì mấy khúc gỗ dài ngắn khác đó, chẳng dùng đến một chiếc đinh nào, lắp thành một chiếc giá đựng chậu rửa mặt cực kỳ tinh xảo.

 

Tôn Đông Minh đặt thử cái chậu lên, phát hiện chắc chắn.

 

Cố Tiểu Khê tiếp tục nhặt gỗ và tấm ván đất lên, gõ gõ đập đập một hồi, chẳng mấy chốc nền nhà xuất hiện thêm sáu chiếc ghế và một bàn tròn.

 

Lần thì Tôn Đông Minh thực sự tâm phục khẩu phục ! Rõ ràng lúc đồ còn la liệt đất, chỉ thấy lộn xộn, chẳng gì đặc biệt.

 

Cố Tiểu Khê lấy từ trong vali một lọ nhỏ sơn bóng thiện với môi trường, dùng cọ quét lên bàn ghế và hai chiếc tủ bếp.

 

Ngoài trời gió lớn, cộng thêm việc Cố Tiểu Khê còn dùng Thuật Hong Khô, lớp sơn bàn ghế nhanh ch.óng khô .

 

Tiếp theo, cần cô gì, Lý Khôn và Tôn Đông Minh lập tức bê chiếc bàn vuông trong phòng khách, cái bàn gãy một chân, còn chắp vá bằng nhiều mảnh ván, ngoài, bằng cái bàn mới.

 

Phan Thiết Mộc thấy sự đổi trong nhà, tâm trạng phức tạp nên lời.

 

Trưởng thôn và ba Trụ T.ử về nhà muộn hơn một chút, bước nhà bếp, nơi dọn dẹp sạch sẽ, gọn gàng, thì cả hai đều ngẩn đó một lúc lâu.

 

Cố Tiểu Khê rửa tay xong liền kiểm tra nồi canh gà mà đang hầm.

 

Lục Kiến Sâm cũng bếp, phụ cô nấu cơm.

 

"Chị dâu, em thấy chân của ba Trụ T.ử hình như hồi phục khá nhiều . Còn bao lâu nữa thì khỏi hẳn ạ?" Lý Khôn giúp rửa rau thấp giọng hỏi.

 

"Khoảng bảy đến mười ngày là lành thôi. Mẹ Trụ T.ử cũng đang hồi phục , bệnh chữa ."

 

Lý Khôn thở phào nhẹ nhõm, lòng cũng định hơn nhiều.

 

Cố Tiểu Khê trầm ngâm một lúc : "Lý Khôn, nhà và Tôn Đông Minh ai đang bệnh ? Nếu thì tranh thủ chữa sớm. Nếu chỗ chữa , bảo họ thăm trong quân đội, chị sẽ khám cho."

 

Chillllllll girl !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-846-la-mot-dua-con-ngoan-2.html.]

Lý Khôn đầy cảm kích, : "Cảm ơn chị dâu. nhà em đều khỏe cả."

 

Tôn Đông Minh do dự mới lên tiếng: "Chị dâu, em gái em lấy chồng năm năm mà vẫn con. Chuyện chữa ?"

 

Cố Tiểu Khê chớp mắt một cái, : "Cái thì xem tình hình cụ thể. Chị giỏi mảng lắm, nhưng bắt mạch để xem thể trạng thì ."

 

Đứng ngoài cửa bếp, trưởng thôn đang định giúp nhưng giúp gì, bèn đột ngột mở miệng: "Quân y Cố, bà con trong thôn bọn bác khám bệnh dễ. Tối qua vẫn còn một kịp đến. Bác hỏi cháu xem thể tổ chức khám thêm một buổi nữa ?"

 

Cố Tiểu Khê ông, : "Được chứ. Chiều bảo họ qua là ."

 

"Vậy bác báo cho ." Trưởng thôn xong liền vui vẻ thông báo tin .

 

Sau bữa trưa, Lý Khôn và Tôn Đông Minh khiêng bộ bàn ghế mới ngoài, tiện cho Cố Tiểu Khê khám bệnh cho dân làng.

 

Lúc Cố Tiểu Khê bắt đầu bận rộn thì Lục Kiến Sâm dẫn theo Lý Khôn và Tôn Đông Minh núi.

 

Mỗi dân Cố Tiểu Khê khám bệnh đều trả tiền. Khi hỏi, cô chỉ : "Chỉ mong chăm sóc ba Trụ T.ử nhiều hơn."

 

Mẹ Trụ T.ử đang ở trong phòng thấy , nước mắt kìm mà rơi xuống.

 

Phan Thiết Mộc nhẹ giọng an ủi: "Mẹ, con còn, nhưng còn con ở đây. Sau con lấy vợ, sinh con, để cháu trai cũng lính, phục vụ tổ quốc, trở thành ích như con với đoàn trưởng Lục."

 

"Nếu là cháu gái thì nuôi dạy cho , để con bé trở thành xuất sắc như quân y Cố."

 

Mẹ Trụ T.ử lau nước mắt, khẽ gật đầu: "Vậy con mau mau tìm vợ mà cưới ."

 

"Vâng. Mẹ gì con cũng ."

 

Bên ngoài cửa phòng, ba Trụ T.ử cũng đang lặng lẽ lau nước mắt. Con trai ông , thật sự là một đứa con ngoan!

 

 

Loading...