Không cam lòng, cô ném luôn nắm tro rơm Kho Đồ Cũ.
Ối chà! Đống tro lập tức biến mất dấu vết, chỉ còn một làn khí hư vô.
Hít sâu hai , cô dần bình tĩnh trở . Thôi , dù cô vẫn còn một đống rơm mà!
Cô cầm bao tải tiếp tục vớt lúa. Chỉ là , cô chỉ rửa sạch, khử trùng, khử mùi, tuyệt đối dám đưa Kho Đồ Cũ để đổi chác nữa.
Sau khi chất đầy một bao lúa, cô giữ cho riêng mà đem gộp chung với lúa mà các chiến sĩ thu hoạch , giao hết cho thôn.
Chính nhờ hành động vô tư , cô nhận một điểm công đức, đồng thời học một kỹ năng mới: Nấu Cháo Sơ Cấp!
Tự dưng thêm một kỹ năng nấu ăn, cô thật sự vui vẻ!
Sau đó cô càng hăng hái hơn, mượn từ chỗ các chiến sĩ một tấm bạt dầu, đổ lúa trong bao tải lên , tiếp tục mép nước nhặt bông lúa, vớt hạt lúa.
Không ai phát hiện rằng, mỗi Cố Tiểu Khê , lúa nhiều hơn hẳn, mà đám lúa ướt sũng đó cũng dần dần khô ráo một cách tự nhiên.
Cứ cách một lúc, Lục Kiến Sâm đưa mắt về phía cô gái nhỏ nhà . Thấy cô như một chú ong chăm chỉ và vui vẻ, bận rộn ngừng nghỉ, khóe miệng còn vương ý , trong mắt cũng ánh lên vẻ dịu dàng sủng nịch.
là một cô nhóc dễ thỏa mãn, cũng dễ vui vẻ!
Trời tối dần, vẫn tiếp tục việc. Lúc Cố Tiểu Khê còn chút vướng tay vướng chân, nhưng giờ nhờ bóng tối che chắn, cô càng nhanh ch.óng thu nhặt những bông lúa và hạt lúa rơi vãi trong nước, trong bùn bằng năng lực đặc biệt.
Bất giác, cô tích lũy thêm 22 điểm công đức.
Mãi đến khi cả cánh đồng lúa ở Vịnh Lãng Lý thu hoạch xong, trời gần 9 giờ tối. Cố Tiểu Khê cùng trong đội theo dân làng về thôn, cắm trại một ngọn đồi hoang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-82-co-nhoc-de-vui-ve-2.html.]
Bí thư thôn Lâm ấn tượng sâu sắc với Cố Tiểu Khê. Thấy cô gái nhỏ cả ngày ngại khổ cực, giúp họ cứu nhiều lúa mà chẳng giữ hạt nào cho , ông đặc biệt tìm trong vật tư ít ỏi còn , lấy một cân bột mì tặng cô.
Các chiến sĩ của Tiểu đoàn 1 khi chuyện đều càng thêm khâm phục cô, mỗi khi thấy, ánh mắt cũng trở nên tôn trọng hơn vài phần.
Lục Kiến Sâm thì thấy vô cùng tự hào. Nhìn túi bột mì mà Bí thư thôn Lâm mang tới, xoa đầu cô gái nhỏ, hỏi: "Muốn ăn gì? Anh cho em!"
Cố Tiểu Khê tinh nghịch chớp mắt: "Mì sợi! Mì cán tay ạ!"
"Được!" Lục Kiến Sâm quyết định cán mì thật mỏng, như dù chỉ là mì nước đơn giản cũng sẽ ngon.
Cố Tiểu Khê bên cạnh, bận rộn lặng lẽ quan sát danh sách kỹ năng mới cập nhật trong Cửa Hàng Kỹ Năng.
[Kỹ năng: Nấu Ăn Sơ Cấp (cần tiêu hao 1 điểm công đức).]
[Kỹ năng: Bậc Thầy Làm Mì (cần tiêu hao 2 điểm công đức).]
[Kỹ năng: Bậc Thầy Tạo Hình (cần tiêu hao 5 điểm công đức).]
[Kỹ năng: Bậc Thầy Làm Bánh (cần tiêu hao 5 điểm công đức).]
[Kỹ năng: Thợ Sửa Chữa Cấp Hai (cần tiêu hao 9 điểm công đức).]
Cố Tiểu Khê tính toán một lượt, phát hiện nếu học hết những kỹ năng thì khéo dùng sạch bộ điểm công đức hiện .
Giống như thể... tính toán giúp cô ?
Mang theo chút tò mò xen lẫn nghi hoặc, cô âm thầm học hết bộ kỹ năng mới.
Khi cô nhắm mắt , ngoài chỉ nghĩ rằng cô đang mệt, nhưng chỉ Cố Tiểu Khê mới trong lòng đang ngừng kinh ngạc, cảm thán và bừng tỉnh ngộ!
Chillllllll girl !