Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 787: Đừng Nghe Lén Nữa, Nguy Hiểm Lắm (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 17:49:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô còn thêm xem bọn họ sẽ gì, nhưng ông cụ Cố lên tiếng, chỉ lạnh giọng bảo bà cụ Cố im miệng ngủ.

Mười phút , bà cụ còn chuyện rôm rả bắt đầu ngáy khò khò, ngủ say.

Sau khi trong phòng im lặng hai tiếng đồng hồ, Cố Tiểu Khê kìm , cuối cùng vẫn chui khỏi gian, nhanh ch.óng về nhà mới.

Thực cô vốn định về từ , buổi sáng còn kể những gì cho ông ngoại, ai ngờ bước sân thấy ông đang đ.á.n.h cờ trong phòng khách với Ngọc Thành Song.

ngẩn : "Ông ngoại, ông ngủ ?"

Ông ngoại Giang thở dài: "Lúc cháu xuống lầu, ông thấy . Khi cháu ngoài, ông cũng thấy tiếng cửa đóng nhẹ. Người già mà, ngủ ít, ngủ sâu."

Cố Tiểu Khê áy náy mặt: "Ông ngoại, cháu xin !"

Chillllllll girl !

"Con bé ngốc, chuyện gì mà xin . Thật ông cũng ngày mai cháu , trong lòng thấy nỡ, nên cũng khó ngủ. Mà cháu đấy?"

Cố Tiểu Khê hạ giọng : "Cháu lén..."

Cô kể hết những gì , đó giận dữ : "Cháu thật sự ngờ, tố cáo ông là ông ."

Ông ngoại Giang cũng kinh ngạc: "Ông cũng ngờ đến."

"Hồi đó trong ngân hàng thật sự mất nhiều vàng thỏi và tiền mặt như ?" Cố Tiểu Khê tò mò hỏi.

Ông ngoại gật đầu: " là mất đấy, nhưng thực tiền đều tìm , chỉ còn hai thùng vàng thỏi là lấy ."

"Thế về tiếp tục tìm nữa ạ?"

Ông ngoại Giang thở dài: "Không tìm, mà là thật sự tìm thấy. Hồi đó ông vẫn còn đương chức, căn nhà ông và bà cháu ở là nơi đầu tiên khám xét. Chỉ là tin ông lấy những thứ đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-787-dung-nghe-len-nua-nguy-hiem-lam-1.html.]

lúc , Cố Diệc Lan bất ngờ từ trong phòng .

nhẹ giọng : "Hai thùng vàng đó, khi nào chính là do lão già nhà họ Cố lấy ?"

Cố Tiểu Khê sững : "Cô cũng thấy ? Sao cô ?"

Cố Diệc Lan bước tới, xuống cạnh họ : "Khoảng mười năm , một ông uống nhiều, với chú ba con một câu: "Số vàng tao thấy còn nhiều hơn gạo mày ăn ." Lúc đó cô đang ở bên giặt đồ, chỉ nghĩ là ông say nhảm. bây giờ nghĩ , lẽ cũng khả năng thật."

Mấy ngày nay, bà cảm thấy đầu óc ngày càng tỉnh táo, nhiều chuyện đây mơ hồ nhớ rõ, giờ nghĩ kỹ , bà cũng lượt nhớ .

Cố Tiểu Khê và ông ngoại nhanh ch.óng trao đổi ánh mắt.

"Có khi nào là thật ?"

Ông ngoại Giang thận trọng : "Chuyện bằng chứng, qua nhiều năm, cho dù nghi ngờ thì cũng khó gì. Sau việc càng cẩn trọng hơn."

"Dù là ông , nhưng chuyện lớn như thể do một ông . Người điều khiển, đúng là một bóng ma khó lường. Ông các cháu cuốn những thị phi . Nhất là Diệc Lan, cháu đặc biệt cẩn thận, tuyệt đối để lộ mặt bọn họ."

Cố Diệc Lan gật đầu: "Cháu . Dù là vì bản cháu vì Tiểu Chí, cháu cũng sẽ hành động bốc đồng ."

"Tiểu Khê, cháu Thanh Bắc, thì cứ về ! Đừng tự ý lén nữa, nguy hiểm lắm." Ông ngoại Giang đặc biệt căn dặn thêm.

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Cháu ."

Vốn dĩ cô định giám sát ông cụ Cố và mấy ba ngày, nhưng vì bất ngờ về, thêm lời dặn dò của ông ngoại, nên cô từ bỏ kế hoạch đó.

Ngủ một giấc đến sáng, cô cùng nhà ăn sáng xong, mang theo hai túi lớn đồ ăn, chào tạm biệt , chính thức rời khỏi Hoài thành.

 

 

Loading...