Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 782: Cảm Thấy Ông Cụ Cố Càng Lúc Càng Kỳ Lạ (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 17:49:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tiểu Khê đến bệnh viện đưa cơm sáng, nhưng đến mười giờ rưỡi thì đến đưa cơm trưa.

Bà cụ Cố thấy cô mang cơm đến, thịt rau, cũng yên tâm về .

Hôm nay giường bệnh bên cạnh đổi thành một đứa trẻ con, Cố Tiểu Khê nhân chủ đề , bất ngờ nhắc tới chuyện của Tiểu Chí.

"Chú ba, đứa nhỏ bệnh ở giường bên, tự dưng con nhớ tới Tiểu Chí. Cô cả đúng là đáng thương quá!"

Cố Đông Bảo đang chuẩn ăn cơm cũng thở dài theo: " ! Nhỏ xíu như thế, thật sự quá tội nghiệp!"

"Tiểu Chí hôm Tết đến nhà chúc Tết lạnh ? Về xong là bệnh phát sốt luôn. Trẻ con bây giờ cực kỳ chú ý, lạnh chút là chịu nổi ." Cố Tiểu Khê thuận miệng tìm một điểm mở đầu.

Cố Đông Bảo gắp một miếng cơm ăn : "Mùa đông thì chắc chắn là lạnh , hôm đó Tiểu Chí đến chúc Tết mặc cũng nhiều, ăn cơm xong còn nóng, cởi áo một lúc."

Cố Tiểu Khê sững . Trời lạnh như thế mà còn cởi áo?

"Cô cả để nó cởi thật ạ?"

"Lúc đó cô cả với cô nhỏ của con bờ sông vặt lông gà , thì chắc chắn đ.á.n.h cho thằng nhóc đó một trận. Bây giờ thằng bé , cũng khiến cô cả khổ sở quá."

"Hôm Tết, ông nội đồng ý cho bà nội Thanh Bắc chứ? Con bà nội Thanh Bắc còn mất tiền nữa."

Cố Đông Bảo hừ nhẹ một tiếng: "Bà con của cái tên Ân Xuân Sinh đó lấy trộm. chú đoán chắc là do Cố Nhị Thành với Cố Tam Hổ trộm đó. Từ lúc họ về từ Thanh Bắc, tiêu xài phóng khoáng hẳn, ăn mặc cũng t.ử tế hơn."

"Vậy ông chịu để bà Thanh Bắc nhỉ? Ở nhà một trong Tết thì buồn bao."

"Là ông con kêu bà tới doanh trại thăm con với Đại Lệ. Lúc còn đưa cho bà một trăm tệ để mua vé xe với phòng , kết quả về chẳng còn đồng nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-782-cam-thay-ong-cu-co-cang-luc-cang-ky-la-2.html.]

Chillllllll girl !

Cố Tiểu Khê nheo mắt , càng cảm thấy ông cụ Cố gì đó .

Một keo kiệt như thế, thể hào phóng đưa cho bà cụ Cố một trăm tệ Thanh Bắc?

Ánh mắt cô dời sang đứa trẻ ở giường bên đang thèm thuồng chú ba ăn cơm, nhịn thở dài một câu: "Chú ba, chú xem đứa nhỏ đó chú ăn ngon lành kìa! Hồi Tết Tiểu Chí cũng như thế đúng ? Mấy đồ ăn ngon, bao giờ cho con với Tiểu Chí ăn miếng nào. Chú xem chú bệnh, con đối xử với chú bao!"

Cố Đông Bảo đang ăn miếng thịt, bỗng chốc cứng đờ cả .

Như để chứng minh vẫn còn chút lương tâm, chú vội vàng : "Trước chẳng điều kiện ? Tết năm ngoái Tiểu Chí cũng ăn uống ngon lành mà, ông cụ còn đích pha nước đường cho nó uống nữa, chú còn chẳng uống."

Cố Tiểu Khê sững sờ, tay từ từ siết thành nắm đ.ấ.m.

giọng cô vẫn bình tĩnh: "Ông là tiết kiệm như thế, còn nỡ pha nước đường cho Tiểu Chí uống? Chú gạt con ? Con cháu gái ông hai mươi năm, còn từng uống nước đường ông pha."

Cố Đông Bảo vội : "Chú gạt , thật đó. Hồi đó chú cũng uống nước đường mà, nhưng ông con đ.á.n.h cho một cái tay, chú lớn thế mà còn tranh nước đường pha cho con nít. Ông còn , thằng nhỏ đó phúc mỏng."

Trong đầu Cố Tiểu Khê lúc bắt đầu dậy sóng, vô giả thuyết lướt qua.

Đến cả chú ba của cô còn uống thứ đó, ông nỡ cho Tiểu Chí uống?

"Chú chắc chắn là ông pha nước đường ? Không nước đun sôi để nguội đấy chứ?" Cố Tiểu Khê nhanh ch.óng lấy vẻ thản nhiên, giọng điệu như để tâm.

Cô cảm thấy trong chuyện gì đó đúng.

 

 

Loading...