Bà cụ Cố bĩu môi một cái: "Đêm qua nhà giữa đêm nửa hôm còn khuân đồ đạc ầm ĩ như , bà thể chắc? Nhà cháu đổi nhà cho tốn bao nhiêu tiền?"
Cố Tiểu Khê thoáng qua vẻ mặt của bà cụ, giọng mang theo chút giễu cợt: "Là gom hết tiền tiết kiệm bao năm qua của ba cháu đưa cho đó. Mẹ cháu thì đổi , nhưng chẳng lo cho cô cả , cô một thấy cũng tội nghiệp. Nếu cháu với cháu về ăn Tết mà ở thì cô chẳng chỗ ngủ. Vừa năn nỉ ông ngoại cháu đổi nhà lâu , thế là ông đồng ý đổi."
"Đổi cũng . Ít ở nhà to." Bà cụ Cố một câu.
Cố Tiểu Khê khẽ nhướng mày, trong lòng cứ thấy gì đó là lạ.
Bà cụ Cố là tính toán chi li, keo kiệt, thế mà khi nhà họ đổi nhà mới bình thản quá mức.
Nếu là đây, chỉ cần cô với cái giọng , kiểu gì bà cụ cũng mắng cho mấy câu.
"Bà ơi, bà về giúp ông nội tìm ít tiền ! Tiện thể về nghỉ ngơi luôn. Cháu ở đây trông chú ba, tầm bốn, năm giờ bà tới cháu, để cháu còn về nấu cơm mang viện."
Cố Tiểu Khê tỏ vẻ ngoan ngoãn, ân cần.
Bà cụ vốn cũng về xem thử, cô thì cũng thật sự về.
Bà cụ Cố , Cố Tiểu Khê chuyện phiếm thêm vài câu với Cố Đông Bảo.
Nói qua , câu chuyện về chuyện nhà họ đổi nhà. Cô nhà mới cũng gần nhà ông ngoại cô.
Cố Đông Bảo thì quan tâm nhà họ chuyển , vài câu liền giao cho cô một nhiệm vụ, bảo cô báo với góa phụ Lý chuyện chú bệnh, kêu góa phụ Lý tới thăm.
Cố Tiểu Khê thì nhịn hỏi thêm một câu: "Chú ba, chú cưới bà về luôn ? Hôm chẳng thấy hai còn khám sản khoa trong bệnh viện, là t.h.a.i mà?"
Chillllllll girl !
Cố Đông Bảo chút ủ rũ : "Cái t.h.a.i giữ , đó thì sảy mất . Ông nội cháu nhất quyết chịu để bà bước chân nhà, chú cũng hết cách. Cuối cùng đành đưa cho bà một ít tiền."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-779-ong-noi-noi-ba-con-menh-khong-tot-1.html.]
Cố Tiểu Khê thấy khó hiểu: "Sao cho cửa? Người còn m.a.n.g t.h.a.i con chú , mà cũng chịu?"
"Ông góa phụ Lý mệnh , hợp dâu nhà họ Cố."
Cố Tiểu Khê sững : "Thời nay mà ông còn tin mấy chuyện đó ?"
Cố Đông Bảo quanh một vòng, hạ giọng : "Ông nội con vẫn luôn tin đấy, gì cũng tìm xem . Đôi khi chú còn thấy ông ám ảnh luôn ."
"Sao ?" Cố Tiểu Khê cũng hạ giọng theo.
Cố Đông Bảo bĩu môi: "Ông góa phụ Lý mệnh sinh con trai, kêu chú lấy mệnh mang vàng, như thế mới thể sinh đôi. Ổng còn chú mười năm nay nên lấy vợ, nếu sẽ gặp tai họa. Mười năm cưới thì chú chẳng độc cả đời ?"
Cố Tiểu Khê gật gù: "Nghe chú thì đúng là ông ám thật . Làm gì ba nào con trai như thế. Thế ông thích ba con, cũng là do xem , cho rằng ba con mệnh ?"
Cố Đông Bảo liếc cô, thần thần bí bí : "Con đoán trúng đấy. Ông nội con ba con mệnh , con cái sẽ c.h.ế.t yểu. con từ nhỏ ốm đau bệnh tật mà vẫn sống đấy thôi, còn gả cho quân nhân, cuộc sống bao! Nên chú mới , ông ám ."
Cố Tiểu Khê khẽ nheo mắt .
Ông cụ đó cô với cô đều sẽ c.h.ế.t yểu?
Chẳng lẽ... ông thật sự hại c.h.ế.t họ?
Cô gì thêm về chủ đề nữa, mà cố tình chuyển sang chuyện ăn uống.
Cứ một câu đông một câu tây, Cố Tiểu Khê từ miệng Cố Đông Bảo cũng moi ít chuyện quái lạ về ông cụ Cố mà cô từng .
Tầm bốn rưỡi, bà cụ Cố mặt mày đen như đ.í.t nồi bước viện.
Không cần hỏi cũng , tìm tiền, dồn một bụng tức khi về nhà.