Cố Diệc Dân cũng chút hoang mang : "Bác cả của con sáng nay gửi tin cho ba, là chú ba của con ông nội đ.á.n.h vỡ đầu, giờ đang viện đấy!"
"Chuyện xảy khi nào ạ?" Cố Tiểu Khê ngơ ngác.
Sáng nay cô còn thấy Cố Đông Bảo vẫn bình thường mà!
"Sáng nay đó, cụ thể ba cũng rõ lắm. Dù thì mối quan hệ vẫn lật tẩy, thì thăm một chút ."
"Được ! Vậy thì xem ."
Thật cô cũng tò mò vì ông cụ đ.á.n.h Cố Đông Bảo. Phải rằng, ông cụ Cố và bà cụ Cố thương nhất chính là Cố Đông Bảo mà.
"Anh, em cần ?" Cố Diệc Lan khẽ hỏi.
Cố Diệc Dân lập tức lắc đầu: "Không. Em cứ với ngoài là sức khỏe , tiếp xúc với bọn họ. Hai ngày nay cứ nghĩ mãi, em trúng độc thai, từ nhỏ sức khỏe Tiểu Khê , liệu là do bọn họ giở trò . Còn cả Tiểu Chí nữa. Để đề phòng, nhất là tiếp xúc. Sau họ gửi gì cho em, cũng đừng ăn."
Cố Tiểu Khê gật đầu: ", cẩn thận vẫn hơn. Ông cụ Cố đáng sợ!"
Có thể giấu nhiều tiền như trong nhà, chỉ giỏi che đậy, còn dính líu đến chuyện mờ ám gì đó. Chuyện hạ độc kiểu , ông thể . Càng nghĩ, cô càng thấy ông ông nội cô suốt hai mươi năm đó giống như một con rắn độc ẩn trong bóng tối.
Chillllllll girl !
Ông ngoại Giang đang ăn cũng khựng một chút, đưa mắt Cố Tiểu Khê đầy suy tư.
Sau bữa cơm, ông bảo Cố Diệc Dân việc khác, gọi riêng Cố Tiểu Khê phòng chuyện.
"Tiểu Khê, cháu ông cụ Cố đáng sợ?"
Ông tin rằng nếu là đây, cô sẽ ông đáng ghét, chứ "đáng sợ". Chữ chắc chắn là lý do khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-775-nhin-chu-ta-mot-cai-cam-thay-that-tham-1.html.]
Cố Tiểu Khê thấy ông ngoại nhạy bén như , lập tức ghé sát tai ông, thì thầm vài câu.
Sắc mặt ông ngoại Giang lập tức đổi: "Nhiều tiền như ?"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Cho nên cháu thấy ông đáng sợ. Chuyện hạ độc, khi thật sự là ông . Bây giờ cháu cũng nên với ba , cháu do dự."
Ông ngoại Giang trầm ngâm một lúc : "Chưa vội với họ. Cái chuyện Cố Đông Bảo nhập viện , thể là liên quan đến việc mất tiền ."
Cố Tiểu Khê sững : "Ý ông là..."
"Ừ. Nếu thì ông thương chú ba cháu như , tự nhiên đ.á.n.h nhập viện chứ. Hẳn là nghi ngờ tiền chú ba cháu lấy."
Nói đến đây, ông ngoại Giang căng thẳng: "Lúc cháu đến lấy đồ, ai phát hiện ?"
Cố Tiểu Khê vội lắc đầu: "Tuyệt đối ai phát hiện. Ban đầu cháu chỉ định tìm bức thư, thấy bên trong mấy thứ, cháu tiện tay nhét hết , từ lúc đến lúc rời đến hai phút, cháu chạy mất ."
"Đã cất kỹ ?"
"Ông yên tâm, cháu giấu kỹ . Bây giờ cháu chỉ tiền đó là ông trộm , là cái thần bí tên Tạ Châu nhiều năm qua lén gửi từng chút một cho ông ."
Nghe xong, ông ngoại Giang lập tức lắc đầu: "Không thể nào là gửi. Cháu hiểu , tiền lớn như thế, ai dám gửi bừa, dễ kiểm tra lắm. Chỉ những khoản tiền rõ nguồn gốc mới giấu tay một ông già trông hiền lành, dễ nghi ngờ."
"Ông sáng nay khỏi nhà lúc năm rưỡi, lâu mới về. Ông xem, ông dậy sớm như để gì?"
"Cái thì ông cũng rõ. Một lát nữa cháu đến bệnh viện nhớ cẩn thận, cứ cư xử như bình thường là , đừng quan tâm quá, cũng đừng tỏ thờ ơ, càng hỏi nhiều."