Cố Tiểu Khê khẽ mím môi, im lặng một lúc mới lên tiếng: " thể thật ?"
Cô dứt lời, Phó Dao vội chen : "Viện trưởng, xem, cô rõ ràng là chuẩn dối!"
Viện trưởng Trần nhíu mày, liếc Phó Dao cảnh cáo, đó mới sang Cố Tiểu Khê: "Đương nhiên là thật."
Cố Tiểu Khê gật đầu, bình tĩnh : "Chuyện bắt nguồn từ hai việc. Một là, tối qua gặp quân y Phó đầu tiên, cô đang tìm Lục Kiến Sâm. Khi đó lẽ cô kết hôn, nên khi viện trưởng và trò chuyện, vợ thì tức giận, liền chất vấn ngay tại chỗ..."
Lục Kiến Sâm khẽ cau mày, sắc mặt trầm xuống.
Viện trưởng Trần cũng thoáng giật , ngờ trong chuyện phần của .
Cố Tiểu Khê tiếp tục: "Lúc đó, quân y Phó rằng Lục Kiến Sâm là kẻ vô tâm, vì cô từng cứu nhiều , là ân nhân cứu mạng của . Lục Kiến Sâm đáp rằng, thương binh của doanh trại hầu hết đều do viện trưởng phụ trách."
"Nghe , Phó Dao cảm thấy vô tình, nể mặt , lúc rời còn trừng mấy bằng ánh mắt như g.i.ế.c ."
Viện trưởng Trần đến đây, nổi giận, ánh mắt Phó Dao tràn đầy thất vọng.
Cứu là trách nhiệm của bác sĩ, nhất là khi đối tượng là quân nhân, thể lấy ơn mà ép khác báo đáp?
Cố Tiểu Khê khẽ hít mũi, chút uất ức, tiếp: "Lý do thứ hai là, viện trưởng cử đến doanh trại bác sĩ quân y. Cô phục, nên kéo theo một nam quân y đến tận nơi tìm . Sau đó, gặp vu oan rằng tự ý trục vớt vật tư, chiếm của riêng, còn sẽ báo cáo lên cấp ."
"Không chỉ , quân y Phó còn bàn bạc với nam quân y ngay mặt , xem cấp sẽ tin ai hơn. Dù bọn họ cũng hai , chỉ một . Hai cứ thế bàn tính ngay mặt , còn tỏ mật như tình nhân, còn thì đơn độc, ai bênh vực. Viện trưởng, ông lúc đó tức đến mức nào ."
Chillllllll girl !
Nói đến đây, cô thực sự giận chịu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-77-sao-co-the-lay-on-ep-nguoi-1.html.]
"Lúc đó mắng bọn họ là đồ vô , quân y mà nghĩ đến cứu , chỉ giỏi tính kế hại khác. Y thuật thì kém, nhân cách cũng tệ. Quân y Phó tức giận, đẩy xuống nước, nhưng tránh kịp, chính cô nhào nam quân y ."
"Hai bọn họ rơi xuống nước cũng chịu tự lên, cứ thế đó gào toáng lên rằng g.i.ế.c . bực quá, nên mới bảo bọn họ là cùng c.h.ế.t vì tình ! Toàn bộ chuyện là như , kể chi tiết, thêm bớt một chữ nào, các lãnh đạo thể tự phán xét!"
Nói xong, Cố Tiểu Khê im lặng, thêm gì nữa.
Lục Kiến Sâm bỗng tỏa sát khí lạnh lẽo, ánh mắt Phó Dao và Lý Minh như lăng trì hai .
Phó Dao hoảng loạn, đưa tay che mặt bật .
Cô ngờ Cố Tiểu Khê thực sự dám hết như .
Cô phản bác, nhưng liếc thấy gương mặt lạnh lùng như Diêm Vương của Lục Kiến Sâm, cổ họng lập tức nghẹn , thốt nổi một câu.
Lý Minh định lên tiếng, Lục Kiến Sâm dậy, lạnh giọng : "Viện trưởng Trần, chuyện cứ để ông xử lý. đưa vợ . Tin rằng ông sẽ công tâm giải quyết. Bệnh viện quân y, chắc cũng là nơi chứa rác rưởi!"
Nói xong, nắm tay cô gái nhỏ nhà , kéo .
Cố Tiểu Khê ngẩn . Cứ thế mà ?
Chính ủy La và đoàn trưởng Nhất , đó đồng loạt sang viện trưởng Trần.
"Chuyện hôm nay, sáu chiến sĩ doanh trại một tận mắt chứng kiến, đúng là quân y Phó đẩy Cố Tiểu Khê xuống nước, đó tự và quân y Lý ngã xuống. Là quân y, tâm địa trong sạch mới là quan trọng nhất!"
Là quân nhân, chuyện thương là điều bình thường. Nếu chỉ vì đến viện quân y một chuyến mà coi là ân nhân cứu mạng, thậm chí còn đòi hỏi báo đáp, thì thật đáng sợ!