Giang Tú Thanh đỏ hoe mắt, nghẹn ngào : "Lần từ Thanh Bắc về, chúng cũng thăm Tiểu Chí. Thằng bé yếu lắm, sắc mặt trắng bệch, thở cũng mong manh. Nhìn nó, nhớ đến con hồi còn nhỏ, cũng yếu ớt như , cứ dăm ba hôm sốt..."
Nghe đến đây, Cố Tiểu Khê ngẩn : "Giống con hồi nhỏ á? con là do trúng độc từ trong bụng mà?"
Chillllllll girl !
Câu khiến cả Cố Diệc Dân và Giang Tú Thanh đều sững sờ.
" ! Là trúng độc, là độc tố! Vậy thì Tiểu Chí..."
Cố Diệc Lan vốn là nhanh nhạy, lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Tiểu Khê, giọng run run: "Tiểu Khê, con cái gì mà trúng độc từ trong bụng?"
Thấy cô cả chuyện từng phát hiện độc tố trong khi ở Thanh Bắc, Cố Tiểu Khê liền kể bộ quá trình kiểm tra và kết luận của bác sĩ rằng trong cơ thể cô tồn tại độc tố từ thời kỳ bào thai.
Cố Diệc Lan xong thì c.h.ế.t lặng: "Trúng độc từ trong bụng? cô bình thường thấy chỗ nào khỏe !"
Nói đến đây, bà bất chợt vỗ mạnh lên đầu một cái, vẻ mặt hoảng hốt: "Triệu chứng của Tiểu Chí thật sự giống con hồi nhỏ, cứ ba hôm hai bữa sốt cao. Bệnh viện kiểm tra mãi cũng bệnh gì, chỉ kết luận là cảm lạnh. tình hình của Tiểu Chí nghiêm trọng hơn, lúc đầu chỉ là sốt, về thì tiểu tiện tự chủ nữa..."
Nói đến đây, giọng bà nghẹn , thốt nên lời.
Cố Tiểu Khê im lặng một lúc mới : "Cô cả, trong cô đúng là dấu hiệu trúng độc. Còn Tiểu Chí thì..."
Cô định hỏi liệu t.h.i t.h.ể của Tiểu Chí còn giữ , nhưng cô cả đau lòng như thế, nỡ mở miệng.
Giang Tú Thanh hiểu con gái đang nghĩ gì, liền giải thích : "Đã an táng . Còn là hỏa táng nữa."
Cố Tiểu Khê lập tức nhíu mày: "Ai yêu cầu hỏa táng?"
Thật ở Hoài Thành, phong tục địa phương là trẻ nhỏ c.h.ế.t yểu thường chôn cất núi, ít chọn hỏa táng. Người xưa quan niệm hỏa táng thì đứa trẻ thể siêu thoát .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-757-chiu-am-uc-mot-chut-1.html.]
"Là nhà chồng cô cả thế. Ông bà nội con cũng yêu cầu như ." Cố Diệc Dân trả lời, giọng trầm xuống.
"Hôm nay ông bà nội đón cô cả ?" Cố Tiểu Khê hỏi như thể đoán điều gì.
Giang Tú Thanh gật đầu: "Họ là đón trẻ con thì , chứ lớn mà đón ly hôn thì mất lộc, cho vận khí của gia đình."
Cố Tiểu Khê giận dữ : "Họ chỉ ích kỷ, thiên vị. Nếu là cô út gặp chuyện , ông nội chắc chắn thể khoanh tay ."
Chính câu bất mãn của Cố Tiểu Khê khiến Cố Diệc Lan nhớ lời con trai từng khi còn sống.
Bà rơi nước mắt kể : "Tết năm nay, Tiểu Chí đến chúc Tết ông nội con xong, đường về nó với cô là ông nội con lì xì cho con trai của cô út, thằng Tiểu Khánh, hai tệ. Còn cho Tiểu Chí nhà cô một hào. Rồi còn đưa cho chú con một trăm tệ. Lúc đó Tiểu Chí , ông ngoại là ông ngoại giả, là lão già xa..."
Cố Diệc Lan chỉ là đang trút nỗi lòng, nhưng điều mà Cố Tiểu Khê để tâm là câu cuối cùng.
"Ông ngoại giả? Cô cả, Tiểu Chí đúng nguyên văn như thế ?"
Cố Diệc Lan mắt đỏ hoe, gật đầu: " . Tiểu Chí còn , sẽ bao giờ đến gặp ông ngoại nữa, bảo cô cũng đừng ."
Cố Tiểu Khê im lặng hồi lâu mới sang ba , nghiêm túc hỏi: "Ba nghĩ... khả năng nào là thật ? Từ nhỏ con cảm thấy ông bà nội đối xử với ba và cô cả tệ. Rõ ràng hai là những hiếu thuận nhất, nhưng họ cứ thích bóc lột hai ."
Cố Diệc Dân thở dài: "Sau khi về từ Thanh Bắc, ba cũng dò hỏi một chút chuyện cũ. Ai cũng ba là con ruột của ông bà."
Cố Diệc Lan khổ: "Em thà rằng điều đó là giả còn hơn."
Câu mà Tiểu Khê , nào điều bà luôn canh cánh trong lòng.