Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 72: An Nguy Của Em Quan Trọng Hơn (2)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:22:40
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Vâng."

Cố Tiểu Khê ngoan ngoãn đáp lời.

Lý Khôn lập tức linh cảm đây là cảnh tượng nên chứng kiến, thế là nhanh ch.óng tìm cách chuồn , giúp dựng lều tạm.

Do thiếu thốn vật liệu, cuối cùng, cả đội đành che tạm một mái lều đơn sơ bằng cỏ để tránh mưa.

Mặc dù mưa ướt một lúc, nhưng ai nấy vẫn khá vui vẻ. Người thì nhóm lửa, thì lén lút vợ doanh trưởng, khí sôi nổi vô cùng.

Ở đây sẵn củi khô, nên Lục Kiến Sâm cử đến đội hậu cần xin ít nguyên liệu, mang theo một cái nồi lớn về nhóm lửa nấu cơm.

Cố Tiểu Khê bên cạnh Lục Kiến Sâm, một lúc, sang đám chiến sĩ.

"Trong các ai thương ?"

Không đợi Lục Kiến Sâm trả lời, các chiến sĩ liền đồng thanh đáp: "Chị dâu yên tâm, bọn em thể lực lắm!"

Cố Tiểu Khê nhiệm vụ riêng của , nên cô bổ sung thêm: "Nếu ai thương, nhất định báo với chị nhé."

Lục Kiến Sâm vỗ nhẹ lên đầu cô, dặn dò: "Chính em cũng cẩn thận, đừng để thương. Cũng đừng chạy lung tung!"

"Biết mà." Cố Tiểu Khê lập tức chuyển chủ đề: "Các cứu ?"

Lục Kiến Sâm gật đầu: "Cứu một dân mắc kẹt."

Lúc , một chiến sĩ da ngăm đen, dáng vẻ chất phác lên tiếng: "Bọn em còn cứu một t.h.a.i phụ. Lúc về, cô sinh đôi ở trạm cứu hộ tạm thời."

Cố Tiểu Khê khẽ hít : "Vậy thì nguy hiểm lắm!"

Một chiến sĩ khác lắc đầu tiếc nuối: "Cũng vớt lên từ dòng nước, nhưng... qua khỏi."

Chỉ một câu khiến bầu khí trùng xuống.

Lục Kiến Sâm sợ cô gái nhỏ ảnh hưởng tâm trạng, bèn chuyển sang chủ đề khác.

"Trận lũ phá hủy hàng ngàn mẫu ruộng canh tác, nhiều nhà dân cuốn trôi. Đồ đạc, vải vóc, nhu yếu phẩm trong hợp tác xã thương mại cũng mất mát ít. Thiệt hại về lương thực còn nghiêm trọng hơn, ước tính lên đến hàng vạn cân."

Nghe , mắt Cố Tiểu Khê tròn xoe: "Tổn thất lớn thế ?"

Lục Kiến Sâm gật đầu: "Đây mới chỉ là con thống kê sơ bộ. Vì thế chúng thể về sớm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-72-an-nguy-cua-em-quan-trong-hon-2.html.]

Cố Tiểu Khê thở dài, khẽ kéo tay áo .

"Hay là chuyển củi trong lều ngoài ? Các trong nghỉ ngơi một lát."

Cô cảm thấy những lính thật sự quá vất vả!

Lục Kiến Sâm siết nhẹ bàn tay cô, trấn an: "Không cần . Chỗ củi quan trọng, giúp cái ăn, giữ ấm. Một lát nữa em sẽ nghỉ tại chỗ luôn."

Cố Tiểu Khê sang , thấy chiến sĩ đang ăn cơm khoai lang thì khỏi xót xa.

Chỉ là một nồi cơm khoai nát bét, lỏng cũng chẳng đặc, phần đáy còn cháy khét. Trông thôi thấy ngon!

Lục Kiến Sâm theo ánh mắt cô, khẽ : "Một lát nấu mì cho em ăn."

Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Không cần , nướng cho em một củ khoai là . Em thích ăn cái đó."

"Được."

Lục Kiến Sâm đích chọn hai củ khoai to, đặt cạnh bếp lửa nướng, thỉnh thoảng kiểm tra xem chín .

Khi khoai lang chín tới, chiến sĩ cũng ăn xong.

Chỉ là, trời vẫn tạnh mưa, thậm chí còn dấu hiệu mưa lớn hơn.

Cố Tiểu Khê tựa Lục Kiến Sâm, ăn khoai, lặng lẽ ngắm màn mưa.

Lục Kiến Sâm cô gái nhỏ bên cạnh, lòng bỗng thấy ấm áp.

Hai tiếng , mưa dần nhỏ .

Lục Kiến Sâm lệnh cho chiến sĩ chuyển củi khô trong lều sang lán, nhường chỗ trống trong lều.

Thấy cô gái nhỏ vẻ buồn ngủ, đưa tay chạm trán cô, cảm giác lạnh, liền nhẹ giọng: "Vào ngủ một lát ."

"Dạ." Cố Tiểu Khê từ chối nữa, ngoan ngoãn lên giường dã chiến nghỉ.

Chillllllll girl !

Lục Kiến Sâm thấy sắc mặt cô lắm, sợ chỉ đắp áo lính thì sẽ lạnh, bèn mượn một chiếc chăn đắp cho cô.

Anh còn nhóm thêm một đống lửa bên cạnh để sưởi, mới dẫn đội rời .

 

 

Loading...