Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 71: An Nguy Của Em Quan Trọng Hơn (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:22:39
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ là, để một Lý Khôn ngoài chịu gió trong khi ngủ ngon lành, cô cảm thấy áy náy.

Nghĩ , cô chợt hỏi: "Ở đây phép nhóm lửa chứ?"

Lý Khôn chút khó xử, đáp: "Được thì , nhưng ở đây củi khô."

"Vậy thì chúng nhặt ít cành cây để đó hong khô, gió thổi một lúc chắc sẽ khô thôi."

Vừa , cô bật đèn pin soi xung quanh, tiện tay nhặt một nhánh cây ướt sũng vì mưa.

Lặng lẽ vận dụng Thuật Quét Sạch Phong Nguyên, nhánh cây nhanh ch.óng khô cong.

Cô bẻ nhỏ nó , lấy từ trong túi một hộp diêm, nhặt một nắm lá khô bên cạnh để nhóm lửa.

Lý Khôn định rằng như thể đốt , nhưng lời còn kịp thốt , thấy đống lá khô bốc cháy ngay lập tức.

Cậu kinh ngạc chạy tới: "Làm , chị dâu, chị lợi hại quá!"

Trước đây, đám em trong bếp cũng chật vật lâu mới nhóm nổi một đống lửa.

Cố Tiểu Khê đưa thêm cành cây lửa, dậy : "Em cứ tiếp tục cho thêm củi , chị tìm ít cành khô hơn."

Nói xong, cô xa thêm một đoạn để nhặt nhạnh thêm cành củi khô.

cách xa nên Lý Khôn cũng ngăn cản, chỉ chăm chú tiếp tục nhóm lửa.

Chẳng bao lâu , Cố Tiểu Khê ôm về một bó củi khô lớn.

Thấy quần áo Lý Khôn vẫn ướt sũng, cô : "Chị trong ngủ một lát, em tranh thủ sưởi quần áo cho khô , kẻo nhiễm lạnh."

Chillllllll girl !

"Vâng, chị dâu, chị cứ nghỉ !"

Cố Tiểu Khê trong lều, cố gắng ép ngủ.

Chỉ khi nào tinh thần nghỉ ngơi đầy đủ, cô mới thể duy trì sức lực!

Tuy nhiên, cô ngủ bao lâu thì hơn sáu giờ sáng, một tiếng sấm vang lên khiến cô giật tỉnh giấc.

Cô lập tức chạy ngoài: "Lại sắp mưa ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-71-an-nguy-cua-em-quan-trong-hon-1.html.]

Lý Khôn đang chất thêm củi gật đầu: "Sợ là trời mưa to đấy! Chị dâu, em nướng hai củ khoai, chị ăn ?"

Thấy Lý Khôn nhặt thêm vài bó củi, Cố Tiểu Khê lập tức : "Ăn , em mang hết củi lều . Sau đó chúng ngoài nhặt thêm một ít, xếp gọn , nếu trời mưa thì sẽ còn củi để đun nấu ."

"Được!"

Lý Khôn lập tức khuân củi .

Cố Tiểu Khê thì tiếp tục tìm củi khô xung quanh.

Vì cần gấp, cô sử dụng kỹ năng Phân Loại Rác, gom hết những cành cây thể đốt một chỗ, chỉ trong chớp mắt một đống củi lớn.

Sau đó, cô dùng Thuật Quét Sạch Phong Nguyên hong khô chúng, gọi Lý Khôn đến khiêng về.

Hai phối hợp ăn ý, chẳng bao lâu , lều trại của họ chất đầy củi. Thậm chí, chiếc giường xếp duy nhất cũng mang ngoài để đặt cạnh đống lửa.

Lúc hai giường xếp ăn khoai nghỉ ngơi, Lý Khôn nhịn mà hỏi: "Chị dâu, chúng nhặt quá nhiều củi ? Nếu trời mưa thật, e là còn chỗ nào trú luôn mất."

Vừa dứt lời, mưa rơi xuống lộp độp.

Cố Tiểu Khê ngây hai giây, lập tức chộp lấy chiếc áo mưa vứt trong góc lều mặc .

Lý Khôn cũng nhanh ch.óng mặc áo mưa, cố nhét chiếc giường xếp đống củi để tránh ướt.

Khi Lục Kiến Sâm dẫn về, bắt gặp cảnh vợ và Lý Khôn ngoài dầm mưa trong bộ dạng áo mưa lùng nhùng.

Anh nhíu mày, định bảo về lều, nhưng ngay khi đầu, ánh mắt chạm cả một lều trại đầy ắp củi khô.

Anh khẽ hít một , đó lạnh nhạt lệnh cho nhóm binh sĩ phía : "Tất cả lệnh, lập tức dựng doanh trại tạm thời."

"Rõ!"

Mọi lập tức tản , bắt đầu dựng lều trại mới.

Cố Tiểu Khê c.ắ.n một miếng khoai, yếu ớt : "Xin ... tụi em lỡ nhặt nhiều củi quá ."

Lục Kiến Sâm mặt cô, đưa tay nhẹ nhàng lau giọt nước mưa đọng gò má cô, giọng trầm thấp: "Lần nhớ kỹ, an nguy của em quan trọng hơn. Những thứ khác đều thể bỏ qua."

 

 

Loading...