Lục Kiến Sâm dù rời , nhưng đêm xuống nhiệt độ thấp, sợ cô lâu bên ngoài sẽ lạnh, nên gật đầu: "Vậy đây! Em nhớ chăm sóc bản . Nếu mai mấy chị dâu về khu gia đình, em cũng về cùng họ."
"Vâng." Cố Tiểu Khê thuận miệng đáp.
Không lâu khi Lục Kiến Sâm rời , cuối cùng đội hậu cần cũng mang thức ăn đến khu trại y tế.
Cố Tiểu Khê thấy đói, bèn tìm một góc gục xuống ngủ.
Không ngủ bao lâu, nhẹ nhàng vỗ lên vai cô.
Cố Tiểu Khê mơ màng dụi mắt đầu .
Khi thấy Viện trưởng Trần cùng một nữ bác sĩ xa lạ, cô lập tức dậy.
Viện trưởng Trần mỉm : "Đừng căng thẳng. đến đây là vì nhiệm vụ tạm thời cho cô. Cô thể tự xử lý những vết thương đơn giản và cũng cẩn thận. Vậy nên, cô đến doanh trại một quân y vài ngày, ?"
Cố Tiểu Khê sững sờ: " thể ?"
Doanh trại một... đó chẳng là doanh trại của Lục Kiến Sâm !
Viện trưởng Trần gật đầu: "Được. Bác sĩ Hứa Tịnh sẽ cùng cô, nhưng cô phụ trách doanh trại ba. Nếu ca nào cô xử lý , cứ đưa sang chỗ cô ."
"Rõ, đảm bảo thành nhiệm vụ!" Cố Tiểu Khê thấy bác sĩ khác cùng, trong lòng liền bớt lo lắng hơn.
Viện trưởng Trần mỉm , đó sang dặn dò Hứa Tịnh: "Cô chăm sóc cô nhóc giúp , cũng chú ý an của đấy!"
Hứa Tịnh gật đầu: "Em , thầy cứ yên tâm!"
Thế là, Cố Tiểu Khê đeo một túi t.h.u.ố.c nhỏ, cùng bác sĩ Hứa, sự dẫn đường của một binh sĩ, rời khỏi doanh trại.
Lúc cô mới nhận , chị dâu Quế Phân và chị dâu Phùng Hà cũng nhận nhiệm vụ, còn ở trong doanh trại nữa.
Cô đồng hồ, bây giờ là 2 giờ 10 phút sáng.
Hứa Tịnh động tác của cô, nhẹ giọng : "Doanh trại một và ba sẽ tìm kiếm mất tích ở khu vực gần đây. Chúng sẽ đóng quân ở trại tạm thời, cách xa. Nếu chuyện gì, cứ gọi . Đến nơi cô thể nghỉ ngơi một lát."
Cố Tiểu Khê thấy giọng điệu cô dịu dàng như , bèn bắt chuyện đôi chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-70-nhung-gi-em-dua-anh-deu-thich-2.html.]
"Bác sĩ Hứa, đây cô cũng thường tham gia những nhiệm vụ ?"
Hứa Tịnh mỉm : "Cũng từng tham gia, nhưng thường xuyên. Đây là thứ hai thôi."
Nói đến đây, cô bất ngờ hỏi: " từng thấy vết khâu của cô, . Trong nhà cô ai bác sĩ ?"
Cố Tiểu Khê khẽ: "Không . Chỉ là từ nhỏ ốm vặt, thường xuyên bệnh viện, thấy nhiều bác sĩ cứu chữa bệnh nhân. Có một vị đại phu lớn tuổi khâu vết thương , trông giống như bà ngoại thêu thùa , khéo tay lắm. thường xem."
Hứa Tịnh , nhịn bật : "Vậy là cô năng khiếu đấy."
Hai trò chuyện đường, cảm thấy xa chút nào. Đến 3 giờ 30 phút, họ tới một ngã ba.
Binh sĩ dẫn đường bảo họ yên chờ một chút. Không lâu , bên đường phía trái chạy đến.
"Chị dâu, theo em! Doanh trại chúng ở bên ."
Cố Tiểu Khê kỹ, nhận là Lý Khôn, bèn với Hứa Tịnh bên cạnh: "Vậy chúng chia nhé, lát nữa gặp ."
"Đi !" Hứa Tịnh vẫy tay rẽ sang bên .
Lý Khôn : "Chị dâu, doanh trưởng của chúng em dẫn ngoài , chị cứ nghỉ ngơi ."
Cố Tiểu Khê gật đầu, thuận miệng hỏi: "Anh trai chị ?"
Lý Khôn ho nhẹ một tiếng: "Liên trưởng Cố cũng dẫn tìm kiếm ."
Cố Tiểu Khê thấy cũng hợp lý nên hỏi thêm.
đến nơi, cô phát hiện mắt chỉ một bãi đất trống và một căn lều dã chiến. Ngoài cô và Lý Khôn , chẳng còn ai khác.
Cô gì nữa.
"Chị dâu, trong lều giường xếp và một chiếc áo khoác quân đội. Chị cứ nghỉ ngơi , em sẽ canh chừng ngoài cửa."
Nhận sự chăm sóc đặc biệt , lòng Cố Tiểu Khê chợt thấy chua xót.
Chillllllll girl !
Vậy , Lục Kiến Sâm sợ cô chỗ nghỉ ngơi đàng hoàng nên mới sắp xếp như thế ?