Chỉ là, sẽ tính thêm một khoản phí dịch vụ so với việc mua hàng trực tiếp.
Trường hợp của cô thuộc loại giao hàng cự ly gần trong cùng một hành tinh, mỗi chỉ cần trả 100 điểm.
Cố Tiểu Khê cảm thấy, lúc cần thiết thì chức năng đúng là tiện thật.
Sau bữa trưa, trong nhà ai việc nấy: thì ngoài, thì ngủ trưa, cuối cùng chỉ còn Cố Tiểu Khê trong nhà.
Vì sử dụng Máy Đóng Gói Vạn Năng Hệ Thống đến mức thành thạo, nên tiên cô mua một chiếc đệm giường thật êm, chuẩn ít gỗ, chạm nhẹ máy đóng gói, thiết kế sơ sơ một chút là một chiếc giường lớn gỗ đỏ chạm khắc hoa văn, vặn khớp với đệm, lập tức hiện .
Sau đó, cô thiết kế thêm hai tủ đầu giường, hai tủ năm ngăn, một tủ quần áo, từ phòng trưng bày sản phẩm mới chọn một chiếc ghế mỹ nhân chạm khắc gỗ đỏ đem về.
Sắp xếp xong nội thất, cô trải đệm lên giường, mua thêm một tấm t.h.ả.m đặt sàn, tiện tay đặt hai cái đệm tròn kiểu Nhật, treo thêm rèm cửa mới, cả căn phòng lập tức trở nên thanh nhã hơn hẳn, thêm phần sinh khí.
Vì sách trong phòng chất quá nhiều, cô dứt khoát thu hết .
Chiếc xe bay năng lượng màu hồng đỗ ngoài , cô cũng dời hẳn trong nhà.
Cô xong bên , thì Lục Kiến Lâm và ông cụ Lục cũng mang máy may về.
Vì trong phòng mới sửa của Cố Tiểu Khê ổ cắm điện, nên máy may đặt tạm một góc phòng khách, gần tủ lạnh.
Khi cô cầm kéo bắt đầu cắt những chiếc áo giữ nhiệt, ông cụ Lục và bà cụ Lục mà xót hết cả ruột.
"Cắt mấy cái áo như , đúng là tiếc quá!"
Chillllllll girl !
"Bà yên tâm, phí ạ." Cố Tiểu Khê mỉm trấn an.
Sau khi cắt xong bộ áo giữ nhiệt màu đen, cô dùng máy may nhanh năm chiếc áo thun tay ngắn cổ tròn kiểu nam rộng rãi, bốn chiếc áo dài tay cổ nam, ba chiếc áo Trung Sơn kiểu nam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-682-hom-nay-la-ngay-gi-ma-vui-the-nay-2.html.]
Bà cụ Lục cầm một chiếc áo xong, ngắm trái ngắm , : "Nhìn thế thì mấy cái áo còn hơn cả hàng bán ngoài, vải sờ mềm mịn mà form dáng dáng nữa."
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Đây là một loại vải đặc biệt, đắt cũng chỉ vì chất liệu thôi."
Vừa , cô lấy một chiếc áo Trung Sơn và một chiếc cổ đưa cho ông cụ Lục: "Ông ơi, đây là size của ông, ông thử xem ạ."
"Được!" Ông cụ Lục tươi, vui vẻ đồ.
Cố Tiểu Khê lấy một chiếc áo thun cổ tròn và một chiếc cổ đưa cho Lục Kiến Lâm: "Tặng em đấy."
"Cảm ơn chị dâu!" Lục Kiến Lâm ngượng, nhưng thật sự vui.
Cố Tiểu Khê cũng đưa cho chồng một chiếc Trung Sơn, một chiếc cổ , dì nhỏ cũng chia một bộ tương tự.
Ngụy Minh Ngọc : "Không cần thử , là đúng size của con , chắc chắn mặc ."
Đây là đầu tiên bà thấy may đồ mà nhanh như .
Ngụy Minh Anh cũng mỉm gật đầu: "Tối nay chờ bọn họ về, để bọn họ mặc luôn đồ mới."
Sau đó, Cố Tiểu Khê còn may thêm hai chiếc sơ mi trắng ôm dáng cho chồng và dì nhỏ, còn bản thì mặc một chiếc sơ mi trắng cổ chữ V nhỏ.
Phía bà cụ Lục, cô may một chiếc áo cổ bẻ màu tím hoa văn ẩn rộng rãi, và một chiếc áo kiểu sườn xám truyền thống nền đỏ hoa văn chìm.
Khi Lục Liên Thắng, Lục Kiến Sâm, Lục Kiến Nghiệp về đến nơi, cảnh tượng mắt là cả nhà đều mặc đồ mới, trong phòng khách ăn hạt dưa, xem Cố Tiểu Khê may đồ.
"Hôm nay ngày gì đặc biệt ? Như Tết luôn ." Lục Liên Thắng trêu.
"Mau lên, mấy đứa cũng đồ mới đấy, ngay . Nhìn mỏng thế thôi, mặc lên ấm lắm đấy!" Bà cụ Lục sốt ruột giục con trai, cháu trai mau đồ.