Sau khi ngủ dậy, cô liền gian để sắp xếp hai trăm đôi giày giữ nhiệt của .
Giày chia nam nữ, mỗi loại một trăm đôi, tổng cộng mười hai kiểu, kiểu là giày da, kiểu là giày thể thao, giày nữ thì thậm chí còn cả sandal và giày cao gót.
Phải là, trông cũng khá mắt đấy chứ.
Cô xem qua kích cỡ, chọn một đôi giày da nam và một đôi giày da nữ, đó dùng Máy Đóng Gói Vạn Năng Hệ Thống thành một chiếc hộp gỗ nhỏ màu đỏ tay cầm.
Tiếp đó, cô lấy kéo và giấy đỏ , cắt một chữ "Bách niên giai lão", phối với một tấm cắt giấy đặc biệt hình chim hỷ thước đậu cành, dán lên hộp.
Đây là một trong những món quà cưới cô chuẩn tặng cho Tề Sương Sương và Tư Nam Vũ.
Cỡ giày của Tề Sương Sương thì cô rõ, còn của Tư Nam Vũ thì chắc, nhưng cô mới liếc qua chân chú Tư, thấy cũng cỡ cỡ thôi, chắc lệch nhiều.
Nghĩ đến việc ông cụ Tề chỉ dạy cô y thuật và châm cứu, mà còn từng khám bệnh cho cô và cô, Tề Sương Sương cưới chồng, cô nhất định chu đáo một chút.
Suy nghĩ một lúc, cô lấy chiếc tủ lạnh kiểu cũ còn sót trong gian đặt trong phòng, đó cắt một chữ "Hỷ" dán lên.
Cái xem như là đồ cưới cô tặng thêm cho Tề Sương Sương.
mà Lục Kiến Sâm và Tư Nam Vũ cũng là bạn , nhà họ Lục và nhà họ Tư quan hệ cũng khá thiết, nên cô cũng chuẩn thêm chút quà cho bên nhà trai.
Nghĩ nghĩ , cô lấy từ gian hai cây giò heo to, hai mươi cân gạo, hai mươi cân bột mì, hai mươi cân trứng gà, tất cả đều dán chữ "Hỷ" lên.
Cái tính là quà do Lục Kiến Sâm tặng cho Tư Nam Vũ.
Sau đó, cô lên cửa hàng Trao đổi mua một đôi gối đỏ thêu chữ Hỷ, cái coi như là quà tặng của ba chồng cô.
Chillllllll girl !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-675-mon-qua-cuoi-hoanh-trang-1.html.]
Ông nội chồng cô với ông nội Tư Nam Vũ cũng khá thiết, cô chuẩn cho ông một hộp Hương An Thần cùng hai chiếc ghế gỗ đỏ mới tinh quà.
Về phần Lục Kiến Nghiệp và Lục Kiến Lâm tặng gì thì ban đầu cô cũng định lo, nhưng đó nhớ chuyện hai hôm tình cờ chồng và dì nhỏ than thở, Lục Kiến Nghiệp cưới hai , giờ thành nợ nần chồng chất.
Cô là chị dâu cả, thôi thì cũng tiện tay chuẩn luôn cho gọn.
Hai em, mỗi chuẩn một cân đường đỏ, một cân táo đỏ, dùng máy đóng gói thành hai hộp gỗ đỏ nhỏ xinh, dán chữ Hỷ lên, ý nghĩa, mang mặt mũi.
Tối hôm đó khi Lục Kiến Sâm về nhà, đem mấy món quà dọn , cả nhà đều choáng váng.
Món quà cưới hoành tráng quá đấy!
Cố Tiểu Khê giải thích rõ từng món quà là của ai tặng, vì chuẩn như , đó Lục Kiến Sâm hỏi: "Anh thấy em chuẩn ?"
Lục Kiến Sâm , xoa nhẹ đầu cô: "Vợ chuẩn thế là quá chuẩn . Ai tặng gì thì rõ ràng, cũng đều là tấm lòng cả."
Anh và Tư Nam Vũ thiết thế nào cần , còn ông cụ Tề thì giúp Tiểu Khê ít chuyện, là bạn của Tề Sương Sương, quả thật nên chuẩn quà chu đáo một chút.
Ông cụ Lục gật đầu: "Không dễ gì mà Tiểu Khê chu đáo thế . Hôm nay ông Tư phòng ông một lát, còn bảo Hương An Thần trong phòng ông thơm thật đấy! Hôm nay ông ngại dám xin, giờ cháu chuẩn cho , tối nay chắc ông vui đến phát mất!"
Nghe , Lục Liên Thắng cũng nhịn chen : "Tiểu Khê , con còn Hương An Thần nữa ? Bên bệnh viện mấy , nhờ quen đến xin ba mãi đấy."
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Có ạ, lát nữa con mang cho ba một ít."