Hành lang bệnh viện.
Sau khi cả đ.á.n.h cho một trận, Lục Kiến Nghiệp tiếp tục em trai "xử ".
Từ đầu đến cuối, hề phản kháng, cũng dám, mà thật lòng cũng phản kháng.
Tất cả đều là của !
Chillllllll girl !
Một y tá thấy đành lòng, cuối cùng vẫn kéo xử lý vết thương tay và mặt.
Lục Kiến Lâm khi bảo ba đưa ông bà nội về nhà cũ, vẫn mua bốn phần cơm.
Mặc dù trong lòng còn thấy thoải mái với hai, nhưng đến giờ ăn vẫn gọi cùng ăn.
Khi bốn đang ăn ngoài phòng bệnh, Cố Tiểu Khê bỗng hỏi: "Cứ thế mà bỏ qua cho Hà Lâm ?"
Lục Kiến Lâm liếc hai, hạ giọng đáp: "Hà Lâm bắt ."
Anh hai thì tay, nhưng ba họ thì hiền lành gì!
"Một lát nữa em với về nhà cũ thăm ông bà, tiện thể lấy thêm ít đồ cho . Kiến Lâm, ở đây nhờ em trông buổi chiều nhé, tối chị qua." Cố Tiểu Khê dặn dò.
Lục Kiến Lâm chợt nhớ gì đó, sắc mặt khó coi: "Chị dâu, em với chị, ông bà về nhà cũ ở ."
Cố Tiểu Khê khựng một chút: "Nhà cũ?"
Lục Kiến Sâm cũng khẽ nheo mắt : "Chuyện xảy khi nào? Sao chuyển về nhà cũ?"
Lục Kiến Lâm đầy khổ sở liếc hai. Không chuyện đều do hai với Hà Lâm gây ?
"Lại là ?" Lục Kiến Sâm lạnh lùng chằm chằm Lục Kiến Nghiệp.
Miếng cơm trong miệng Lục Kiến Nghiệp như nghẹn , đắng chát: "Là chuyện Tết. Ông bà thích Hà Lâm, mà Hà Lâm thì tâm oán hận, lời lẽ cũng chẳng dễ , nên tìm cách đòi nhà cũ từ tay khác. Ông bà tức giận nên dọn luôn, là ở canh giữ nhà cũ giúp ."
"Cậu giỏi thật đấy!" Lục Kiến Sâm ném một câu, thèm để ý đến nữa.
Cố Tiểu Khê khẽ thở dài một tiếng, ăn xong cơm thì cùng Lục Kiến Sâm rời .
Hai về nhà họ Lục một chuyến, thu dọn ít đồ mang đến bệnh viện, mới về nhà cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-635-cau-gioi-that-day-1.html.]
Nhà cũ là một căn tứ hợp viện lớn, dù cũ kỹ nhưng Cố Tiểu Khê thấy vẫn ưng ý.
Đặc biệt là khi về đến nơi, ông bà còn chuẩn sẵn phòng cho họ, lúc nào cũng chờ họ về ở, Cố Tiểu Khê càng thấy xúc động.
"Bà nội, để con bắt mạch cho bà nhé!"
Cô đặt tay lên cổ tay bà cụ Lục.
Bà cụ Lục nhẹ nhàng vỗ tay cô một cái: "Làm phiền con !"
"Bà dạo ngủ ngon ạ? Lại còn lo nghĩ nhiều, khiến khí huyết ứ đọng."
Cố Tiểu Khê khẽ thở dài, đó lấy giấy b.út kê một đơn t.h.u.ố.c, định lát nữa ghé bệnh viện sắc t.h.u.ố.c.
Tiếp theo, cô bắt mạch cho ông cụ Lục.
Tình trạng của ông vẫn , nhưng cơ thể cũng cần điều dưỡng .
"Vợ ơi, chợ mua ít đồ. Tối em bệnh viện, giờ nghỉ một lát ." Lục Kiến Sâm dịu dàng dặn dò.
"Vâng, !" Cố Tiểu Khê gật đầu.
Sau khi Lục Kiến Sâm rời , Cố Tiểu Khê lấy một lọ Hương Ngưng Thần từ trong túi, lặng lẽ phóng một làn hương mỏng nhanh ch.óng niêm phong .
Chỉ trong chốc lát, cả căn phòng tràn ngập một mùi hương nhẹ nhàng thoải mái đến tận xương tủy.
Bà cụ Lục mấy hôm nay luôn trong trạng thái mơ mơ màng màng, mới hít thở vài thấy tinh thần phấn chấn hơn hẳn.
Tâm trạng nặng nề trong lòng dường như cũng vơi đáng kể.
Ông cụ Lục thì cảm giác như đầu óc bừng tỉnh, thứ sáng rõ như gương.
Ông ngẩn một lát, đầu về phía Tiểu Khê đang châm một que nhang màu xanh đậm bằng bao diêm.
"Tiểu Khê, cháu đang đốt cái gì thế? Sao thơm như ?"