Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 617: Không Gãy Lưng Đâu, Yên Tâm (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 04:56:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , con trai của dì Từ từ bên ngoài mang nước nóng trở về, thấy Cố Tiểu Khê đang châm cứu cho thì sững .

"Sao châm cứu ? Không phẫu thuật ?"

"Lưng đau, châm cứu để giảm đau, xem tình hình thế nào. Nếu thể mổ thì cố gắng đừng mổ!" Cố Tiểu Khê giải thích.

Dì Từ lập tức gật đầu lia lịa: " đấy. Nếu thể phẫu thuật thì quá. Mà cũng lạ, cảm thấy lưng đỡ đau hơn lúc ."

Con trai dì Từ ngạc nhiên mặt: "Mẹ, thật chứ? Không còn đau nữa ?"

Chillllllll girl !

Tối qua còn vì đau cả nửa đêm, sáng nay cũng cứ kêu đau mãi.

"Cũng hẳn là hết đau, nhưng đau như nữa, đỡ hơn nhiều !" Giọng dì Từ cũng nhẹ nhàng hơn đôi chút.

Mười lăm phút , Cố Tiểu Khê rút kim bạc , xoa bóp lưng cho dì Từ.

Dì Từ cảm thấy dễ chịu, nên cũng gì thêm.

Năm phút , rõ Cố Tiểu Khê gì, dì Từ bỗng hét to một tiếng đau đớn thấu trời.

Tiếng hét cả phòng bệnh giật nảy .

"Á... Lưng gãy ... gãy ..."

"Cô cái gì ? Mẹ! Mẹ ơi!" Con trai dì Từ gầm lên với Cố Tiểu Khê, vội nhào đến đỡ .

Cố Tiểu Khê khẽ ho một tiếng: "Không gãy , yên tâm!"

Dì Từ lúc cảm giác đau nhức, đau đến mức mồ hôi lạnh vã đầm đìa.

"Cô còn trẻ thế , gì về châm cứu, đang bừa đấy?" Con trai dì Từ tức đến đỏ mặt.

"Đừng nóng! Vừa chỉ giúp nắn đốt sống lưng lệch thôi, đau một chút sẽ . Mười phút mà còn đau, tìm ."

"Cái đó..."

Con trai dì Từ thấy cô năng đàng hoàng, chút chột , bèn sang .

"Mẹ, thấy đỡ hơn ?"

Dì Từ đau đến mức toát mồ hôi, giờ vẫn đau, nhưng so với cơn đau dữ dội đó thì cũng đỡ hơn chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-617-khong-gay-lung-dau-yen-tam-1.html.]

Thế nên bà bực, chẳng buồn hé môi.

"Mẹ, đau quá nổi nữa ?"

"Không . Bà chỉ cần nghỉ một lát là . Giờ chắc chỉ đau một chút, m.á.u ở vùng eo và bụng bắt đầu lưu thông, chân sẽ thấy nóng lên. Nghỉ thêm năm sáu phút nữa là thể dậy."

Dì Từ ngớ , giờ đúng là chỉ còn đau chút thôi.

Rồi bà cảm thấy cơn đau hóa thành một cảm giác lạ lạ.

Như một luồng khí ấm áp chảy từ thắt lưng xuống lòng bàn chân, chảy ngược lên.

"Mẹ, chứ!" Con trai dì Từ bắt đầu hoảng .

Dì Từ cuối cùng cũng lên tiếng: "Hết đau !"

"Thật sự đau nữa hả?"

"Thật. Bây giờ thấy dễ chịu, kỳ lạ thật đấy!" Dì Từ lầm bầm.

Cố Tiểu Khê kéo tay bà, bắt mạch nữa gật đầu: "Năm phút nữa dậy thử. Nếu chỗ nào thấy khó chịu, chiều nay thể thủ tục xuất viện ."

"Hả? Xuất viện?" Con trai dì Từ choáng váng luôn.

Dì Từ cũng ngẩn : "Là... là thể xuất viện thật ?"

Cố Tiểu Khê mỉm gật đầu: "Dì thử xoay xem !"

Dì Từ theo, thử xoay xoay cái eo: "Ồ! Cử động !"

"Cột sống thắt lưng của dì nắn về đúng chỗ ! Lát nữa dậy thử, về nhà nghỉ ngơi thêm cũng ."

Dặn dò một câu xong, cô rời khỏi phòng bệnh để đến phòng t.h.u.ố.c lấy t.h.u.ố.c.

Năm phút , dì Từ dậy khỏi giường, rón rén xuống giường bước thử vài bước.

Ban đầu còn con trai dì đỡ, nhưng mấy bước, dì Từ gạt tay con , vui sướng rạng rỡ.

 

 

Loading...