Cô đắm chìm trong khoái cảm ngọt ngào lâu, mãi đến khi kiệt sức trong vòng tay Lục Kiến Sâm.
Cô hề nhận , thứ trải qua... là một giấc mơ.
Lục Kiến Sâm hôn nhẹ lên trán cô nhóc trong lòng với vẻ thỏa mãn, trong mắt và tận sâu trong tim đều tràn đầy hình ảnh đáng yêu ngoan ngoãn của cô lúc , khi phòng mà dịu dàng đón nhận .
Nhìn thời gian một cái, phát hiện mới sáu giờ sáng, ôm cô vợ nhỏ của ngủ tiếp.
Cố Tiểu Khê mơ màng tỉnh dậy, phát hiện Lục Kiến Sâm vẫn còn giường.
Cô cũng chẳng nghĩ nhiều, trở một cái tiếp tục ngủ.
Hai mươi phút , cô đột nhiên Lục Kiến Sâm bế dậy.
"Vợ ơi, em... em hôm nay cần đến bệnh viện ?"
Cố Tiểu Khê ngẩn một chút, lập tức bật dậy lên.
Cô cầm lấy chiếc đồng hồ đặt ở đầu giường, thấy, lập tức sững sờ.
"Mười... mười giờ ? Đồng hồ em hỏng ?"
Lục Kiến Sâm liếc đồng hồ , khẽ ho một tiếng như chút căng thẳng.
"Không hỏng !"
Cố Tiểu Khê đơ hai giây, đó hét toáng lên: "Xong đời !"
Cô vội vã nhảy xuống giường, ai ngờ chân mềm nhũn, suýt nữa vững.
May mà Lục Kiến Sâm tay dài chân dài, nhanh ch.óng ôm lấy cô.
"Là sai, chỉ định chợp mắt một chút gọi em dậy, ai ngờ ngủ quên mất."
Lần đầu tiên trong đời ngủ quên!
Cố Tiểu Khê cũng nghĩ nhiều đến lời , cô chỉ cho rằng do tối qua đốt Hương An Thần Cửu Thiên, ngủ quá say.
Cô mất hai phút để đồ, rửa mặt mất hai phút, đó cầm vội túi xách là lao ngoài.
Lục Kiến Sâm cũng chậm tay chút nào, mất hai phút chỉnh trang bản , hai phút tiếp theo lái chiếc xe địa hình đỗ sẵn ngoài sân đến cửa.
"Vợ , hôm nay em việc gì đặc biệt ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-614-chi-can-nguoi-dung-o-dau-cung-la-nha-2.html.]
Nếu chỉ là trễ thì cô chắc cuống đến mức .
"Dạ. Hôm nay một bệnh nhân chuyển sang viện , viện trưởng Phùng bảo em phụ trách ca , em qua xem tình hình một chút."
Vừa , Cố Tiểu Khê nhanh ch.óng lấy hai cái bánh bao từ trong gian , ăn một cái, nhét cho Lục Kiến Sâm một cái.
Cắn một miếng bánh bao, cô lấy thêm hai chai sữa .
"Lần khi ngủ em đốt Hương An Thần nữa , ngủ say quá!" Cố Tiểu Khê lầm bầm, giọng phần trách bản .
Lục Kiến Sâm thì chột , lập tức tăng tốc lái xe.
Cô vợ nhỏ nhà dường như quên sạch chuyện tối qua, chỉ đơn thuần cho rằng ngủ say vì đốt hương.
Quãng đường đạp xe mất hơn nửa tiếng, nhưng Lục Kiến Sâm lái xe chỉ mất bảy tám phút là đến nơi.
Cố Tiểu Khê bước bệnh viện một y tá gọi cô .
Chillllllll girl !
"Bác sĩ Cố, bệnh nhân từ Bệnh viện Ba chuyển đến, viện trưởng chị phụ trách. Bệnh nhân đang ở phòng 202, tầng hai khu nội trú."
"Được , cảm ơn em nhé! Chị qua đó ngay."
Không chậm trễ một giây, Cố Tiểu Khê lập tức tới khu nội trú.
Cô đến ngoài cửa phòng 202 thì thấy tiếng tranh cãi vọng từ bên trong.
"Các đổi phòng cho ! ở cùng với một con quái vật! ."
"Đồng chí , bây giờ bệnh viện đang thiếu giường, chị cũng bỏng giống , chỉ là tình trạng của nặng hơn một chút. Chị là quái vật thì quá đáng quá ."
" mặc kệ, mặc kệ, ở cùng phòng với ! Các mau đổi phòng cho ."
Cố Tiểu Khê đẩy cửa bước , cô y tá đang khuyên can lập tức đầu .
"Bác sĩ Cố!"
Cố Tiểu Khê khẽ gật đầu, về phía nữ bệnh nhân đang ầm ĩ.
Đối phương cũng đúng lúc đầu .
Bốn mắt chạm , nữ bệnh nhân đột nhiên trợn tròn mắt.
"Cố... Cố Tiểu Khê..."