Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 603: Cô Có Chút Nhớ Anh Rồi (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 04:56:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông lau mồ hôi gật đầu,"Vâng, nhớ . Lần nhập viện ở đây, đang chuẩn đưa con về nhà, đường con ầm ĩ đòi ăn nên cho nó ít lạc, ngờ xảy chuyện."

Lúc chỉ còn cảm thấy may mắn vì bệnh viện ở xa, thể kịp thời đưa con đến.

Nếu , gia đình khi tan nát !

Cố Tiểu Khê thở dài một tiếng.

Mấy ông ba trông con, đừng là cẩn thận, giữ mạng là giỏi lắm !

Sau khi đàn ông đưa con rời , bác sĩ Trương mới sang Cố Tiểu Khê.

Chillllllll girl !

"Bác sĩ Cố, cô dùng cách gì để giúp đứa bé nôn lạc ?"

Phải , trong tình huống như , nhiều sẽ xử lý thế nào.

Ngay cả , cũng chắc hơn bác sĩ Cố!

Hơn nữa, từ lúc thấy ba đứa trẻ hô cứu mạng, đến lúc từ văn phòng chạy , đến khi chuyện định, cũng chỉ mới vài phút đồng hồ.

Cố Tiểu Khê cũng giấu giếm, giải thích một câu: "Đó là một phương pháp cấp cứu do một bác sĩ nước ngoài phát minh, gọi là kỹ thuật ép bụng, còn đến với tên gọi Phương pháp Heimlich."

Bác sĩ Trương giật : "Cô thể chi tiết hơn ?"

"Được ạ." Thấy lúc bận gì, Cố Tiểu Khê liền giải thích tỉ mỉ cho bác sĩ Trương.

Vì đều là bác sĩ, cô chỉ cần rõ nguyên lý và thao tác chính, bác sĩ Trương liền hiểu ngay.

Hai cô y tá bên cạnh cũng chăm chú.

Đến một giờ sáng, Cố Tiểu Khê tiếp nhận một ca cấp cứu đau bụng dữ dội và một ca gãy xương.

Khoảng hai giờ sáng, cô thời gian rảnh.

Lúc , y tá Lâm cũng tỉnh dậy và bước khỏi phòng nghỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-603-co-co-chut-nho-anh-roi-1.html.]

Khi phát hiện ngủ quá giờ, cô vội vàng giục bác sĩ Cố nghỉ.

Cố Tiểu Khê thấy quả thật cũng còn bận gì, bèn nghỉ ngơi.

đó bệnh viện cũng gì gấp, nên cô ngủ một mạch đến bảy giờ sáng.

Ngủ đủ giấc, cô liền đến căn tin bệnh viện ăn sáng, tiếp tục trực ban ngày.

Không lý do gì đặc biệt, chỉ là ban ngày nhiều ca phẫu thuật sắp xếp, cô thể theo các bác sĩ mổ chính học hỏi thêm.

Buổi trưa, viện trưởng Phùng gọi cô văn phòng.

"Tiểu Khê , thầy bác sĩ Trương , phương pháp Heimlich mà em nhắc đến , thực tế, đáng để phổ cập. Thầy cũng hỏi một bạn bên Kinh Đô, đó phương pháp hiện nay phổ biến ở nước ngoài ."

"Thầy định để bộ nhân viên y tế trong bệnh viện học qua một lượt, mà em thì để em dạy nhé, ?"

Thấy viện trưởng Phùng hỏi thêm gì về việc vì phương pháp , Cố Tiểu Khê gật đầu đồng ý.

"Được ạ. Thầy sắp xếp thời gian là ."

"Vậy để buổi họp giao ban đầu tuần sáng mai nhé! Em chuẩn ."

"Vâng ạ."

"Còn một việc nữa. Ngày thầy ngoài tỉnh họp, hôm đó sẽ một bệnh nhân bỏng chuyển đến bệnh viện , cần phẫu thuật ghép da, bệnh nhân tạm thời giao cho em phụ trách. Lát nữa thầy sẽ gửi hồ sơ bệnh án cho em."

Cố Tiểu Khê gật đầu: "Dạ ạ."

Nói xong việc chính, viện trưởng Phùng nhắc thêm một chuyện: "Lục Kiến Lâm vài hôm nữa sẽ đến bệnh viện học tập, nếu lúc đó thầy vẫn về, thì em đưa quen với bệnh viện, để tìm đến chủ nhiệm Chu bên khoa tim mạch."

Cố Tiểu Khê bất ngờ, nhưng vẫn lập tức gật đầu: "Vâng, em ạ."

"Em trực đêm ca ngày, chiều nay về nghỉ sớm ! Đừng việc quá sức!" Viện trưởng Phùng dặn dò thêm một câu đầy quan tâm.

 

 

Loading...