Căn nhà cũ ở phố Bình Nguyên đúng là cũ, diện tích cũng lớn, chỗ nào cũng xuống cấp, mái còn dột, nếu bán thì... liệu ai chịu mua ?
"Bán đấy. Nhà ông Vương hàng xóm sát vách với căn nhà cũ bên của nhà cũng bán , bán sáu trăm tệ. với ngoài thì bảo là nhà dọn về ở." Tô Chấn Đông hạ giọng .
"Vậy bán thì bán !" Quý Diễm cũng ý kiến gì với chuyện bán .
Cậu em chồng hai mươi lăm tuổi , đúng là đến lúc nên lập gia đình.
Lúc , Tô Chấn Hưng khẽ ho một tiếng: "Vợ , ba với đều nghĩ... em quen nhiều trong bệnh viện, ai đang cần nhà . Căn đó mà dọn dẹp t.ử tế thì vẫn ở mà."
"Vậy để em để ý thử xem !"
"Mẹ, nếm thử cái bánh dâu nhỏ , ngon lắm!" Tô Tiểu Bảo đột nhiên đút cho một miếng bánh nhỏ.
Quý Diễm nếm một miếng, mỉm gật đầu: "Ngon thật!"
"Chắc cái đắt lắm. Sau em mời bác sĩ Cố ăn một bữa nha." Tô Chấn Hưng xoa đầu con trai.
"Tất nhiên , bọn em hẹn trưa mai ăn cùng ."
"Lại đây ăn mì nè!"
Mì thơm phức nấu xong, Quý Diễm cũng gì thêm nữa.
Hôm nay đúng là bận đói thật!...
Ngày hôm , đặt chân đến bệnh viện, Cố Tiểu Khê một nữa khiến xôn xao.
Vì... mang cờ thưởng đến tặng cô.
Lúc Cố Tiểu Khê vẫn còn mơ mơ màng màng thì y tá Lý kìm mà nhanh ch.óng giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-598-la-dua-vao-thuc-luc-ma-lam-bac-si-that-sao-2.html.]
"Bác sĩ Cố, chị còn nhớ hôm lúc chị đang ở phòng phát t.h.u.ố.c, chị sửa đơn t.h.u.ố.c cho một bé nhỏ ? Cái cờ thưởng là do nhà của đứa bé đó mang đến đấy. Họ đổi t.h.u.ố.c xong thì bé hết ho, cũng còn ngứa ngáy đau nhức gì nữa, bệnh cũng khỏi ."
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê bất ngờ: "Vậy ? Bệnh nhân ở Thân thành thật ơn ghê."
Hôm đó lúc phát t.h.u.ố.c, cô chỉ vô tình liếc qua đơn t.h.u.ố.c bé bệnh nhân một cái, liền cảm thấy đơn t.h.u.ố.c đó gì đó .
Tiện tay bắt mạch cho đứa nhỏ, cô thuyết phục nhà đồng ý đổi đơn t.h.u.ố.c.
Y tá Lý chỉ . Làm gì chuyện bệnh nhân khách sáo, rõ ràng là bác sĩ Cố giỏi thật mà!
Chờ xem đủ chuyện tản , y tá Lý mới nhỏ giọng với Cố Tiểu Khê: "Bác sĩ Cố, chị , cái đơn t.h.u.ố.c hôm đó là của bác sĩ Lữ Tố Hồng đó. Chắc lơ mơ nhầm nữa ."
"Gia đình đưa bé tới bệnh viện khám hơn nửa tháng mà chẳng khỏi ."
Cố Tiểu Khê ngẩn , một triệu chứng do dị ứng gây mà khám suốt nửa tháng?
"Bác sĩ Lữ là dựa thực lực để bác sĩ đấy ?"
Y tá Lý bĩu môi: "Chứ còn gì nữa. Cô chỉ khám mấy bệnh cảm sốt đơn giản thôi. Chứ gặp mấy ca phức tạp hơn, cần suy nghĩ nhiều, quan sát kỹ là nhầm đơn lắm. Mà một hai , nhiều đó."
Cố Tiểu Khê trầm mặc một lúc : "Đâu chỉ cảm mới gây ho, viêm họng, dị ứng, viêm phế quản cũng thể gây ho."
"Dị ứng còn kèm nhiều triệu chứng khác nữa. Có dị ứng phấn hoa, bụi mịn, ăn đậu phộng, dị ứng xoài, thậm chí dị ứng hải sản, sữa, lông động vật, thịt bò thịt cừu."
Y tá Lý chăm chú lắng , càng càng thấy ngạc nhiên.
Bác sĩ Cố chi tiết quá, hiểu cũng nhiều nữa, nhiều thứ cô còn từng tới!
Mà y tá Lý đang say sưa thì mấy y tá khác cũng bắt đầu tụ giảng.