"Chuyện con tự xin với viện trưởng Trần ." Lục Liên Thắng chẳng thèm giúp cửa .
"Chẳng khoa tim mạch l.ồ.ng n.g.ự.c của Bệnh viện Từ Ân ở Kinh Đô là đầu cả nước ? Sao đến đó?" Lục Kiến Nghiệp tò mò hỏi.
Lục Kiến Lâm ho nhẹ một tiếng: "Anh hai, chắc , trưởng khoa tim mạch l.ồ.ng n.g.ự.c của Bệnh viện Từ Ân nghỉ hưu . Quê ông ở Thân thành, giờ mời về ở Bệnh viện Nhân dân một Thân thành."
Tin tức là mới khi trở về Kinh Đô .
Sớm thì xin với viện trưởng Trần, cùng chị dâu về Thân thành .
"Đã quyết định thì tự tìm cách điều chuyển , hoặc là, gọi điện hỏi chị dâu con xem cũng ."
Lục Liên Thắng cầm tờ báo bên cạnh lên , tiếp tục bàn về chủ đề nữa.
Lục Kiến Lâm thì bếp giúp bếp, lấy đĩa, bưng đồ ăn, linh tinh các thứ.
Lục Kiến Nghiệp lên lầu, cuối cùng đợi đến khi gần nấu xong, mới lấy hộp cơm đựng đồ ăn đem lên tầng.
Lục Liên Thắng chỉ liếc một cái, tiếp tục báo.
Cuộc sống, đều là do chính sống lấy!...
Thân thành.
Cố Tiểu Khê mới đến bệnh viện ba ngày, quen với bộ đội ngũ y bác sĩ từ xuống .
Bây giờ, trưa và tối đều rủ cô cùng ăn ở căng tin, nước nóng lấy hộ, tin tức chuyện phiếm gì thú vị, đều thích chia sẻ với cô.
Đến ngày thứ tư, cô trực tiếp xuống tay thực hiện, hỗ trợ viện trưởng Phùng tiến hành ca phẫu thuật ghép da.
Vì biểu hiện quá xuất sắc, sang ngày thứ năm, viện trưởng Phùng sắp xếp một ca ghép da nữa, giao phần lớn công việc cho Cố Tiểu Khê thực hiện.
Đến ngày thứ sáu, viện trưởng Phùng trực tiếp giao cho cô một ca phẫu thuật ghép da độc lập.
Sau khi Cố Tiểu Khê thành ca mổ một cách hảo, viện trưởng Phùng cũng kìm mà cảm khái.
"Con bé đúng là ông trời cho ăn cơm nghề, tay nghề quá , động tác nhẹ nhàng, tốc độ nhanh, miếng da khớp hảo, còn hơn cả . là tương lai thuộc về các cháu thanh niên !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-595-hom-nay-that-su-nho-co-co-1.html.]
Cố Tiểu Khê mỉm đáp: "Là do thầy dạy giỏi mà! Gọi là trò giỏi hơn thầy đấy ạ!"
Viện trưởng Phùng cô chọc : "Lão Trần chẳng sai, con bé đúng là sinh để bác sĩ ngoại khoa. Sau học thật , chỉ cần em chịu cố gắng, nhất định sẽ trở thành một quân y xuất sắc. Một bác sĩ giỏi, nhiều lúc đóng vai trò cực kỳ quan trọng. Tuyệt đối đừng ngừng học hỏi!"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Thầy yên tâm, em nhất định sẽ học thật chăm chỉ!"
Vừa , cô xoay lấy từ trong túi cuốn sổ tay của viện trưởng Phùng đưa trả cho ông.
"Sổ tay của thầy em xong , còn mấy , thực sự học nhiều điều. Cảm ơn thầy ạ!"
Viện trưởng Phùng nhận lấy cuốn sổ, gọi cô văn phòng của , đưa thêm cho cô một xấp sách y học.
"Mấy quyển em mang về từ từ, gì hiểu thì cứ hỏi thầy."
"Vâng ạ." Cố Tiểu Khê lập tức gom mấy quyển sách .
Chillllllll girl !
lúc cô đang cầm sách chuẩn rời thì điện thoại trong văn phòng viện trưởng Phùng vang lên.
Mới mấy câu, viện trưởng Phùng nhịn mà bật .
"Con bé Tiểu Khê ở đây ."
"Ồ, gửi thêm đến học hả."
"Được , để thằng nhóc đó đến đây ! cũng điều kiện đấy."
", để con bé ở bệnh viện lâu thêm chút. Nửa năm ."
"Nếu thật sự , thì một tháng, thể ít hơn, nếu thì thả ."
Cố Tiểu Khê thấy viện trưởng Phùng đang chuyện hăng say với viện trưởng Trần ở đầu dây bên , nên cũng quấy rầy mà lặng lẽ rời .
, cô loáng thoáng thấy giọng của viện trưởng Trần vang lên từ đầu dây bên điện thoại.
Thật cô định ở bệnh viện Thân thành nửa tháng về.