Lục Kiến Lâm xong liền mỉm gật đầu: "Vâng. Vậy con sẽ để ý xem xung quanh chị dâu còn những ai là bạn , để con từ từ chọn một phù hợp."
Ngụy Minh Anh mấy ngày nay mặt mày ủ rũ, cuối cùng cũng câu của con trai chọc .
"Thằng nhóc thối , con nhất định nhắm bạn của chị dâu con."
"Ý của là, đôi khi thích một sẽ khiến mù quáng, trong khi ngoài thấy rõ. Một cuộc hôn nhân đầy hoài nghi, oán trách và cãi vã thì sớm muộn gì cũng chỉ là nỗi đau mà thôi."
Lục Kiến Lâm gật đầu nữa: "Mẹ, con hiểu . Sau nếu con thích ai, nhất định sẽ đưa về cho ba xem ."
Thực chẳng cần , cũng cảm thấy chị dâu .
đời , chỉ một chị dâu!
Anh chỉ mong cuộc hôn nhân của đừng tệ như hai là !
Lục Kiến Nghiệp thấy ba lôi hôn nhân của ví dụ tiêu cực để dạy bảo em trai, trong lòng bất lực khó chịu.
Giá như khi cưới, ai đó đ.á.n.h thức một cú thì mấy!
Một lúc lâu , bỗng thì thầm một câu: "Kiến Lâm, thật sự ghen tị với em!"
Lục Kiến Lâm ngẩn : "Ghen tị với em ở điểm nào chứ?"
"Ba thể dạy dỗ em chuyện hôn nhân khi cưới, thế chẳng đáng để ghen tị ?" Lục Kiến Nghiệp hồi phục tinh thần, rót cho một tách .
Mỗi đối mặt với Tất Văn Nguyệt và Hà Lâm, đều mang bộ dạng " cũng khó mà hết".
Thật lòng mà , ngưỡng mộ cả !
Giờ đây cũng ghen tị với em trai Lục Kiến Lâm!
Ngụy Minh Anh xong lời thì hừ lạnh một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-594-ghen-ti-voi-luc-kien-lam-2.html.]
"Nói cho dễ hiểu, con đúng là ăn cứt còn nhớ mùi!"
Chillllllll girl !
"Khi con chạy theo Tất Văn Nguyệt, con gì với con? Mẹ từng bảo con là, nếu trái tim một phụ nữ đặt nơi con, dù cưới về thì cũng chẳng ngày yên ? con ?"
"Lúc con nộp đơn xin kết hôn, ông nội còn bảo chặn một , con quên ?"
Lục Kiến Nghiệp chặn họng, trong chốc lát nổi lời nào.
"Thôi, mặc kệ con sống thế nào, chỉ một yêu cầu: cãi thì ngoài mà cãi, đừng gây rối trong nhà." Ngụy Minh Anh xong câu đó liền bếp.
Lục Liên Thắng theo bóng lưng vợ, đó cũng dặn dò con trai một câu: "Vợ thì thương. Mẹ con cũng , thể ngày nào cũng ở nhà nấu cơm cho tụi con. Cũng thể lúc nào cũng giúp giặt giũ. Huống chi, đến ba còn nỡ để con vất vả, thì con cũng nên điều một chút."
"Còn chuyện thiên vị , thì chẳng cách nào cả. Tim vốn lệch về một phía. Đừng con, ngay cả ông bà nội tụi con, là ba cũng thích chị dâu con hơn."
"Thông minh, lương thiện, hiếu thảo, chính kiến và năng lực, ai mà thích một đứa con gái như ?"
Lục Kiến Nghiệp chìm im lặng.
Đây là đầu tiên thấy ba khen ngợi một cô gái nhiều đến thế.
"Kiến Lâm, con kế hoạch gì cho công việc của ?" Lục Liên Thắng hiếm khi rảnh rỗi nghỉ ngơi, liền hỏi con trai út.
Lục Kiến Lâm do dự một chút mới : "Ba, bây giờ chị dâu đang học tập tại Bệnh viện Nhân dân Một Thân thành, khoa tim mạch và l.ồ.ng n.g.ự.c ở đó mạnh, con cũng tới đó học một thời gian. Chỉ là thể điều động ."
"Con định chuyên về mảng ?"
"Dạ. Giờ con tập trung chuyên sâu tim, l.ồ.ng n.g.ự.c. Chị dâu hiện tại học cụ thể, kỹ thuật khâu vết mổ của chị cực kỳ xuất sắc, gần như để sẹo khâu. Lần chị học chuyên về kỹ thuật ghép da. Con nghĩ con thể tranh thủ học ké một chút."
Lục Liên Thắng xong thì ngạc nhiên, đó mang theo chút mong đợi: "Hy vọng con bé thể học , học cho giỏi!"
"Ba, con thể đường tắt để học ?" Lục Kiến Lâm thử dò hỏi.