Bà cụ Lục cũng đang uống rượu sâm, bọn họ trò chuyện, nhịn thở dài một tiếng.
"Ta thấy là điều Kiến Lâm về Kinh Đô . Nó đến Thanh Bắc bao lâu , vì chuyện của Kiến Nghiệp với Hà Lâm mà chạy về Kinh Đô hai . Trước phí bao nhiêu thời gian!"
Hồi đó họ đồng ý để Kiến Lâm đến Thanh Bắc, ngoài việc bản thằng bé cũng để rèn luyện, còn vì nó ở gần quân khu Thanh Bắc, để hai em thể chăm sóc lẫn .
giờ xem ... hình như cần thiết đến nữa !
Y thuật của con bé Tiểu Khê còn giỏi hơn cả Kiến Lâm, mà Kiến Lâm thì chuyên về nội khoa. Trong khi đó, con bé Tiểu Khê chỉ dùng kim châm cứu , mà còn dám cầm d.a.o mổ.
Ngụy Minh Ngọc lắc đầu: "Con thấy chắc Kiến Lâm về , để nó tự quyết định ."
Chillllllll girl !
Trong lòng bà rõ ràng, thằng nhóc Kiến Lâm căn bản thích Hà Lâm, thậm chí còn ghét.
Có Hà Lâm bọn họ ở nhà, dù Kiến Lâm ở Kinh Đô cũng chẳng mấy khi chịu về.
Giờ nghĩ kỹ , cả Kiến Sâm lẫn Kiến Lâm đều thích về nhà, đều bắt đầu từ lúc thằng nhóc Lục Kiến Nghiệp cưới con nhỏ Tất Văn Nguyệt.
Nghĩ đến đây, trong lòng bà càng thêm bực bội.
Lục Liên Thắng im lặng một lúc, vỗ vỗ tay vợ.
"Đợi khi nào Kiến Nghiệp lên thêm một bậc, thăng chính doanh, thì để Hà Lâm theo đơn vị về cùng."
Gặp mặt ít , vợ chắc cũng đỡ bực dọc hơn.
"Em dọn về nhà cũ ở để ở với ba !" Ngụy Minh Ngọc chồng đầy nghiêm túc.
Lục Liên Thắng thở dài: " ở đây xa đơn vị của em mà?"
"Không . Xa thì xa, nhưng lòng em thấy thoải mái, sống cũng vui hơn."
Dạo Hà Lâm đang ở trong nhà, tuy dáng vẻ một bệnh cũng phần đáng thương, nhưng tính tình càng lúc càng khó chịu, cứ như đang so bì với Tất Văn Nguyệt.
Dù Hà Lâm dám công khai đối chọi với bà, nhưng dai dẳng hơn Tất Văn Nguyệt, lời tiếng đều già trong nhà thiên vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-591-muon-ly-hon-1.html.]
Làm như bà thật sự đối xử tệ bạc với Lục Kiến Nghiệp đó!
Phải rằng, thằng Kiến Nghiệp là đứa ở cạnh họ nhiều nhất, cũng ở gần nhất. Trước đồ gì chẳng đều ưu tiên nó với Tất Văn Nguyệt ?
"Hay là thế , mỗi tuần ở nhà cũ thứ Hai, Tư, Sáu, Chủ nhật, còn thứ Ba, Năm, Bảy thì ở khu nhà quân đội?" Lục Liên Thắng lui một bước.
Như chăm ba già, lơ là vợ con.
Hai vợ chồng đang bàn bạc khí thế, thì ông cụ Lục dứt khoát từ chối.
"Không cần hai đứa chuyển về đây . Khu nhà quân đội mới là nhà của hai đứa, ở đó gần đơn vị công tác hơn. Thi thoảng về thăm chúng là ."
Căn nhà cũ , ông vốn để dành cho Kiến Sâm. Hai đứa mà dọn về đây, thì thằng ranh Lục Kiến Nghiệp với con nhỏ Hà Lâm lẽo đẽo kéo đến. Nhìn thôi thấy bực.
Ông già , chỉ sống nốt mấy năm yên với bà nhà trong căn nhà cũ thôi.
Hai đứa chỉ cần giúp Kiến Sâm với Tiểu Khê giữ gìn căn nhà là , bọn trẻ về mới chốn yên mà ở.
Vả , khu nhà quân đội vốn là nhà của con trai , nếu ở đó thoải mái, thì nên cút là Lục Kiến Nghiệp với Hà Lâm chứ ai khác.
Dĩ nhiên, mấy lời ông tiện .
Ông còn sống thêm vài năm nữa, để Kiến Lâm thành gia lập thất, thấy con cái của Kiến Sâm và Tiểu Khê chào đời!
Lục Liên Thắng thấy ba lên tiếng, đành bất lực vợ.
"Minh Ngọc, sẽ cố gắng về sớm hơn."
Ngụy Minh Ngọc gật đầu, nhưng trong lòng vẫn khỏi chua xót.
Cũng là con trai, mà con cả thì cũng mắt, còn thằng Kiến Nghiệp thì... đúng là tức c.h.ế.t mà!
Cơn giận nguôi ngoai một lúc, cuối cùng bà vẫn theo chồng về đại viện quân khu.