Cố Tiểu Khê suy nghĩ một lúc mới : "Cháu về Thanh Bắc với ông . Viện trưởng Trần bảo cháu đến Bệnh viện Thân thành học bồi dưỡng. Cháu nghĩ chi bằng thẳng cùng ông Trương họ luôn, tới Thân thành luôn cho tiện! Như cháu còn thể kết thúc sớm để về Thanh Bắc."
Ông cụ Tề gật gù: "Thế cũng ! Vậy ông với Sương Sương về ."
Lúc , Tư Nam Vũ bất ngờ lên tiếng: "Cháu đưa ông với Sương Sương về Thanh Bắc."
Ông cụ Tề một cái, đột nhiên thở dài.
"Không cần phiền . Nếu cháu thật sự ý với Sương Sương nhà ông, thì khi nào bảo bố cháu đến Thanh Bắc một chuyến !"
Tư Nam Vũ xong sững một chút, lập tức gật đầu lia lịa.
"Vâng ạ. Cháu sẽ để bố cháu tới Thanh Bắc dạm hỏi."
Tề Sương Sương đến đây, mặt bỗng đỏ bừng, thậm chí dám Tư Nam Vũ nữa.
Cố Tiểu Khê hai họ mừng rỡ, : "Vậy hai kết hôn thì đừng vội quá nha! Đợi chị về Thanh Bắc , chị còn chuẩn quà t.ử tế cho hai nữa."
Mặt Tề Sương Sương càng đỏ hơn: "Không nhanh ạ."
Tư Nam Vũ cũng bật : "Chị dâu yên tâm, bọn em chắc sẽ đính hôn . Còn cưới thì cần chuẩn , chờ thêm một thời gian."
Ông cụ Tề cháu gái e thẹn nhưng tràn đầy tình cảm, khỏi thở dài một .
"Nếu nhà bên ý kiến gì, thì đính hôn ở Thanh Bắc, đến cuối năm Kinh Đô đám cưới cũng ."
Đính hôn sẽ giúp cả hai danh phận chính đáng để tiếp tục qua .
Còn cưới cuối năm, cũng là để cả hai thêm thời gian tìm hiểu và suy nghĩ nghiêm túc hơn.
Tư Nam Vũ đối với sắp xếp của ông cụ Tề đương nhiên gật đầu đồng ý ngay.
Anh tin rằng nhà chắc chắn cũng sẽ đồng ý.
Sáng hôm , Tư Nam Vũ và Lý Khôn tiễn ông cụ Tề và Tề Sương Sương xuống núi.
Lúc , ông Trang tìm đến Cố Tiểu Khê: "Đồng chí Tiểu Khê, thế nhé, chúng ở núi hái thêm vài ngày d.ư.ợ.c liệu nữa, cùng ông Trương về Thân thành, thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-573-noi-cung-nhu-khong-1.html.]
Ông cụ Tề thì mãn nguyện về, còn nhân sâm trăm năm mà ông Trang thì vẫn tìm thấy!
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Được. Nếu cháu tìm thấy nhân sâm, cháu sẽ bán cho ông đầu tiên."
Ông Trang mua nhân sâm, thật , cô cũng bán nhân sâm lắm chứ!
"Thế thì quá! Cháu yên tâm, đem đủ tiền ." Ông Trang cũng hài lòng.
Chillllllll girl !
Không xa đó, Hà Hạo đoạn chuyện, ánh mắt khẽ lóe sáng, liền nhỏ vài câu với em gái .
Vốn định hôm nay về Kinh Đô, Hà Lâm lập tức đổi ý.
Dù giờ vẫn còn ở núi, nhưng Lục Kiến Lâm chăm sóc, trai tìm nhân sâm, cô ráng ở thêm vài hôm cũng chẳng .
Dù thì, cô chăn đắp, ăn uống cũng lo.
Còn nữa, cô thật sự tìm cơ hội phía tây nhặt ít vàng bạc châu báu.
Giá mà cái chân hồi phục sớm thì mấy!
Việc cô bất ngờ đổi ý xuống núi, về Kinh Đô khiến Lục Kiến Nghiệp đau đầu nhất.
"Em thật sự ?"
Hà Lâm gật đầu: "Vâng. Em nghĩ ở núi nghỉ ngơi thêm vài hôm. Không khí núi , Kiến Lâm là bác sĩ mà? Giờ em mà xuống núi, lỡ té một phát chân nặng hơn thì ?"
"Anh thì sắp hết phép , về thôi." Giọng Lục Kiến Nghiệp bắt đầu vui.
Giờ ngay cả ông cụ Tề cũng về , bên phía tây cũng cần họ hỗ trợ khai quật gì nữa, ở đây gì nữa cơ chứ?
"Chỉ... chỉ hai hôm nữa thôi, ? Chị dâu cũng về mà." Hà Lâm nhỏ.
"Vậy thì cùng lắm hai ngày. Hai ngày , dù em , cũng sẽ về." Lục Kiến Nghiệp cuối cùng cũng nhượng bộ.
Khi Cố Tiểu Khê và ông Trương cùng núi tìm d.ư.ợ.c liệu, Lục Kiến Nghiệp, Kiến Lâm và Hà Hạo cũng theo.