Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 57: Tìm Đồ Cũ Trong Đống Phế Liệu (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:22:24
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mang theo tâm trạng phức tạp bước phố, Cố Tiểu Khê chào mấy chị dâu tách riêng.

 

Sau khi gửi thư ở bưu điện, cô mua thêm hai mươi cái phong bì, ba bộ tem và một xấp giấy thư.

 

Rời bưu điện, cô hỏi đường đến trạm thu mua phế liệu gần nhất.

 

Lúc đến nơi, ông cụ trông coi trạm đang cầm hồ dán, cẩn thận sửa mấy tờ tiền rách nát.

 

Thấy bước , ông ngẩng đầu liếc , tiện miệng hỏi: "Cô tìm gì thế?"

 

Cố Tiểu Khê lập tức đáp: " tìm một ít đồ gỗ cũ."

 

Ông cụ gật gù: "Vào !"

 

Thấy ông dán tiền vẻ vất vả, cô đề nghị: "Hay là cháu đổi cho bác mấy tờ tiền mới nhé?"

 

Nói , cô lấy mấy tờ tiền mới tinh.

 

Ông cụ thoáng sững : "Nhìn cháu ăn mặc sạch sẽ thế , chịu lấy mấy đồng tiền cũ nát ?"

 

Cố Tiểu Khê thản nhiên : "Dù cháu cũng ngân hàng một chuyến, đổi , ảnh hưởng gì cả."

 

Thấy cô gái nhỏ hề khách sáo, ông cũng vui vẻ đổi tiền với cô.

 

Sau khi đổi xong, ông thuận miệng nhắc: "Muốn tìm đồ gỗ cũ thì về phía Tây Bắc, bên đó đồ hơn."

 

"Dạ, cảm ơn bác!" Cố Tiểu Khê lễ phép đáp theo hướng chỉ dẫn.

 

Quả nhiên, khu Tây Bắc khá nhiều đồ nội thất cũ, so với mấy khu khác thì đồ ở đây còn khá mới và nguyên vẹn hơn.

 

thấy ưng ý hai cái rương gỗ đỏ to, tiện để đựng quần áo và chăn màn.

 

tìm ông cụ trông coi, đặt , đó tiếp tục dạo xem đồ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-57-tim-do-cu-trong-dong-phe-lieu-1.html.]

Ông cụ gật đầu: "Cứ từ từ xem ! Hai cái rương đó để ngoài cho cô."

 

Chillllllll girl !

"Cảm ơn bác! Nếu mua xong, bên bác hỗ trợ vận chuyển về nhà ạ?"

 

Ông cụ bật : "Người mua đồ cũ là để tiết kiệm, tự mang về, cháu trả tiền nhờ chở đến tận nhà?"

 

Cố Tiểu Khê gãi đầu ngại ngùng: "Không giấu bác, cháu theo chồng chuyển đến đây, đang nhiệm vụ, một cháu khiêng nổi."

 

Ông cụ cô là vợ lính, liền hào sảng ngay: "Không cần trả tiền vận chuyển, lát nữa bác bảo thằng con trai chở về cho cháu."

 

Cố Tiểu Khê vội xua tay: "Không trả tiền thì cháu ngại lắm, xe cộ, nhân lực đều tốn công mà. Cháu còn định mua thêm vài món nữa!"

 

Ông cụ bật : "Được thôi! Tí nữa xem cháu mua bao nhiêu tính thêm vài hào."

 

Cố Tiểu Khê gật đầu, lập tức tiếp tục chọn đồ.

 

Chẳng mấy chốc, cô chọn thêm một cái tủ lò sưởi và một cái tủ quần áo.

 

Sau đó, cô lén lút bỏ vài món đồ nhỏ Kho Phế Liệu.

 

Có mấy bức tranh chữ, sách vở, bình hoa sứ nứt vỡ lăn lóc mặt đất, cũng cả mấy chiếc ghế bàn tinh xảo nhưng thiếu chân gãy tay.

 

Nhìn những món đồ hư hại dần dần phục chế hảo trong Kho Phế Liệu, lòng cô tràn đầy cảm giác thành tựu.

 

Đi một vòng lớn, cô phát hiện một đống tủ t.h.u.ố.c Đông y đập nát, xung quanh còn vương vãi ít lọ t.h.u.ố.c sứ nhỏ.

 

Cố Tiểu Khê khẽ thở dài, trong lòng chợt dâng lên chút xúc động, liền thu cả tủ t.h.u.ố.c Kho Phế Liệu.

 

Những chiếc lọ t.h.u.ố.c tinh xảo, cô lựa chọn kỹ càng cũng lượt ném kho.

 

chút chột , cô tiện tay chọn một hộp trang sức mang đến tặng ông cụ trông coi.

 

Thấy cô bước , ông cụ hỏi: "Chọn xong hết ?"

 

 

Loading...